“Việt Nam bắt và khởi tố hình sự ông Phạm Chí Dũng” plus 5 more |
- Việt Nam bắt và khởi tố hình sự ông Phạm Chí Dũng
- ĐỘC QUYỀN THANH NIÊN ĐỂ GIỮ ĐỘC TÀI
- Hồng Công Tự do : Vấn nạn cho Bá quyền Trung Cộng
- Nhạc vàng kho tàng âm nhạc Việt Nam.
- BỐN "SIÊU NHÂN" QUẢNG BÌNH ĐÃ VỀ CÕI
- Bộ Quốc phòng ‘rút kinh nghiệm’ công tác bảo vệ biển đảo
| Việt Nam bắt và khởi tố hình sự ông Phạm Chí Dũng Posted: 21 Nov 2019 12:46 PM PST
Một bản tin trên trang mạng của Bộ Công an cùng ngày cho biết chi tiết: "Ngày 21/11/2019, Cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và thực hiện Lệnh bắt bị can để tạm giam, Lệnh khám xét đối với Phạm Chí Dũng (sinh năm 1966; quê quán: tỉnh Đồng Tháp; thường trú tại 298/4 Nguyễn Trọng Tuyển, phường 1, quận Tân Bình, Thành phố Hồ Chí Minh) về tội "Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam" theo Điều 117 - Bộ luật Hình sự năm 2015 (sửa đổi, bổ sung năm 2017) nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. "Thời gian qua, Phạm Chí Dũng đã có nhiều hoạt động công khai vi phạm pháp luật nghiêm trọng và rất nguy hiểm; tác động xấu đến sự ổn định xã hội, ảnh hưởng tiêu cực đến an ninh, trật tự. Do đó, việc khởi tố để điều tra đối với Phạm Chí Dũng là rất cần thiết và đúng quy định của pháp luật. Quá trình thực hiện lệnh bắt, khám xét đối với Phạm Chí Dũng được Cơ quan An ninh điều tra Công an Thành phố Hồ Chí Minh thực hiện theo đúng theo quy định của Bộ luật Tố tụng hình sự nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Hiện vụ án đang được tiếp tục điều tra làm rõ." Đây cũng là thông tin được Phòng Tham mưu, Công an Thành phố Hồ Chí Minh đăng tải trên cổng thông tin của Bộ Công an thành phố này cùng ngày. Ông Phạm Chí Dũng là Chủ tịch Hội nhà báo Độc lập Việt Nam, một hội dân sự không được nhà nước Việt Nam thừa nhận. 'Sửng sốt, không tin nổi'
Bình luận với BBC News Tiếng Việt từ Hà Nội hôm thứ Năm, ông Nguyễn Tường Thụy, Phó Chủ tịch Hội này nói: "Tôi cảm thấy sửng sốt trước tin này, tôi không tin rằng ông Phạm Chí Dũng bị bắt. Vì tôi hiểu được về cách viết lách và sự cẩn thận trong viết lách của ông Phạm Chí Dũng. "Thí dụ ông Dũng luôn tin tưởng những bài viết của mình không vi phạm pháp luật. Thứ hai, tôi được biết rằng ông rất thận trọng trước các bài viết thiếu căn cứ, những ngôn từ xúc phạm và những bài ấy ông đều xét duyệt rất là kỹ. "Và qua thực tế đọc những bài viết của ông Dũng, thì tôi nghĩ rằng ông Dũng không nằm trong chuyện là tuyên truyền chống nhà nước. Còn về phía Hội nhà báo, chúng tôi mỗi người cảm nhận một cách thôi, chúng tôi cũng chưa bàn và chưa trao đổi gì với nhau cả. "Cho nên anh em hội viên hội nhà báo phản ứng như thế nào trước thông tin này, thì cái này tôi chưa thể trả lời được. Mà tôi chỉ thấy rằng trong vị trí của tôi, trong suy nghĩ của tôi, thì tôi thấy như vậy." Tôi cảm thấy sửng sốt trước tin này, tôi không tin rằng ông Phạm Chí Dũng bị bắt. Vì tôi hiểu được về cách viết lách và sự cẩn thận trong viết lách của ông Phạm Chí Dũng Nhà báo tự do Nguyễn Tường Thụy Theo ông Nguyễn Tường Thụy, có thể có một 'thông điệp' mà 'không tốt và nguy hiểm' đằng sau vụ bắt giữ và khởi tố hình sự với nhà báo Phạm Chí Dũng, ông nói: "Cái thông điệp của họ là đây là một bước đi tôi nghĩ là không tốt và nguy hiểm trong việc đàn áp báo chí tự do. "Cho nên thông điệp của họ bắt Phạm Chí Dũng là cũng răn đe những người viết báo tự do khác." Theo Bộ luật Hình sự Việt Nam, Điều 117 có nội dung về "Tội làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam". Theo đó, 1. Người nào có một trong những hành vi sau đây nhằm chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam, thì bị phạt tù từ 5 năm đến 12 năm: a) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung xuyên tạc, phỉ báng chính quyền nhân dân; b) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm có nội dung bịa đặt, gây hoang mang trong nhân dân; c) Làm, tàng trữ, phát tán hoặc tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm gây chiến tranh tâm lý. 2. Phạm tội trong trường hợp đặc biệt nghiêm trọng, thì bị phạt tù từ 10 năm đến 20 năm; và 3. Người chuẩn bị phạm tội này, thì bị phạt tù từ 1 năm đến 5 năm. Phạm Chí Dũng là ai?
Hồi tháng 3/2013, Công an Việt Nam đã đình chỉ điều tra vụ việc ông Phạm Chí Dũng bị bắt vì nghi tội lật đổ hồi tháng 7/2012. Khi đó, nhà báo này bị bắt khẩn cấp vì nghi biên soạn tài liệu 'nhằm lật đổ chính quyền nhân dân'. Sau đó, ông Phạm Chí Dũng bị khởi tố hai tội danh "Âm lưu lật đổ chính quyền" (theo Điều 79 Bộ luật hình sự) và "Tuyên truyền chống nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (theo Điều 88 Bộ luật hình sự). Tuy nhiên ông Dũng cho BBC biết rằng sau sáu tháng tạm giữ, công an đã thông báo cho ông về việc đình chỉ điều tra và kết thúc vụ án. Cây viết Phạm Chí Dũng trước khi bị bắt là cán bộ Thành ủy TP Hồ Chí Minh. Ông có học vị Tiến sỹ Kinh tế. Ông là người viết báo và viết văn nhiều năm nay, với nhiều bút danh khác nhau như Việt Thắng, Viết Lê Quân, Thường Sơn. Sinh năm 1966, ông là hội viên Hội Nhà văn TP HCM, tác giả các tập truyện ngắn "Những bông hoa hoang dã" (1993), "Tự thú" (1994), "Những chiếc bồn tắm định mệnh" (2005); các tiểu thuyết "Cuộc phiêu lưu của linh hồn cầm cố" (2005) và "Ngài nghị sĩ" (2006)... Sau khi tốt nghiệp Học viện Kỹ thuật Quân sự, ông Phạm Chí Dũng về công tác tại Ban An ninh Nội chính Thành ủy TP Hồ Chí Minh. Nguồn : Theo BBC | ||||||
| ĐỘC QUYỀN THANH NIÊN ĐỂ GIỮ ĐỘC TÀI Posted: 21 Nov 2019 12:41 PM PST Phạm Trần Đảng và nhà nước Cộng sản Việt Nam đã nổi tiếng "cái gì cũng ăn, việc gì cũng phải có tiền", nay lại độc quyền nắm Thanh niên để tiếp tục độc tài. Việc này tuy không mới, nhưng đã được tái khẳng định trong dự Luật Thanh niên (sửa đổi), và được Quốc hội thảo luận ngày 21/11 (2019). Tuy nhiên Quốc hội đã, hoãn biểu quyết đến kỳ họp sau (kỳ 9). Vậy là thêm lần nữa, đảng CSVN đã chà đạp lên Hiến pháp 2013. Vì, trong khi ra Luật để hợp pháp hóa quyền lập hội, hội họp và biểu tình của các tổ chức của nhà nước thì đảng lại không cho phép dân làm những việc này. Những hoạt động của các Tổ chức do đảng thành lập gồm Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam và những Tổ chức khác trong Mặt trận Tổ quốc như Hội Nhà báo, Hội Nhà văn, Liên hiệp các hội Văn học nghệ thuật, Hội Phụ nữ, Hội Cựu chiến binh v.v… đã chứng minh cho chính sách kỳ thị này. Vì vậy đảng duy nhất cầm quyền Cộng sản đã vi phạm Điều 25 Hiến pháp, theo đó:"Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định." VI PHẠM CHỒNG CHẤT Trước hết, hãy gạt sang một bên chuyện nhắc lại cũng bằng thừa là Việt Nam Cộng sản chưa bao giờ dám cho dân có các quyền "tự do ngôn luận, tự do báo chí". Nhà nước, qua các Tổ chức và cơ quan Đảng, đã nắm hết báo, đài để độc quyền thông tin. Tư nhân không được quyền ra báo, lập đài nên những cái loa tuyên truyền của đảng, nếu cứ vẫn cảng cổ nói bừa rằng Việt Nam có tự do báo chí là những con người mắc bệnh tâm thần nặng. Vì vậy các quyền khác gồm hội họp, lập hội, biểu tình , dù đã viết trong nhiều Hiến pháp, vẫn chỉ là những món hàng trang trí giả hiệu. Lý do, vì bao năm qua, Quốc hội vẫn chưa có Luật để thông qua. Lý do thì vô kể, nhưng cơ bản của sự chậm trễ làm luật đã được Ủy ban Thường vụ Quốc hội, cơ chế xét các Dự thảo Luật trước khi đem vào nghị trình họp, và phía Chính phủ thường đưa ra là : "còn nhiều ý kiến khác biệt", hay "đề nghị" hoặc "xin" hoãn lại kỳ họp sau để bổ túc. Thậm chí còn có những cái mồm loa mép dải từ phía Lãnh đạo đảng và nhà nước cho rằng đó là những vấn đề "rất nhậy cảm", và "cần nghiên cứu kỹ lưỡng" để kéo dài thời gian hoãn như trường hợp của hai Luật lập hội và biểu tình. QUYỀN ĐẢNG PHẢI ƯU TIÊN Nhưng khi thấy Luật nào đem lại quyền lợi cho Đảng thì các Bộ, ngành liên hệ, Tác giả của dự Luật, lại sốt sắng làm nhanh như trường hợp của Luật Thanh niên (sửa đổi). Lý do sửa đổi vì Luật Thanh niên (LTN), ra đời lần đầu năm 2005, có nhiều điều không còn phù hợp với tình hình hiện nay. Bộ trưởng Bộ Nội vụ Lê Vĩnh Tân nói trước Quốc hội ngày 15/11 (2019):"Sau 13 năm triển khai… bên cạnh những kết quả đạt được, quá trình thực hiện Luật Thanh niên đã bộc lộ một số tồn tại và bất cập. Một số quy định của Luật khó áp dụng, thiếu đồng bộ với các chính sách khác, như chưa có sự rõ ràng về quyền và nghĩa vụ của thanh niên; quy định về trách nhiệm của Nhà nước còn chung chung, chưa cụ thể; thiếu nguồn lực thực hiện Luật." (Cổng thông tin Quốc hội) Nhưng "sửa đổi" có đem lại dân chủ và quyền tự quyết cho Thanh niên không, hay chỉ củng cố mục đích cốt lõi là Đảng phải nắm Thanh niên để "quản lý", và Thanh niên phải phục vụ Đảng và có nhiệm vụ bảo vệ Xã hội chủ nghĩa, lối nói ngụy trang về Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh. Bằng chứng này đã ghi trong Điều 32, của Dự thảo sau cùng, quy định "quyền được "tham gia quản lý nhà nước, giám sát và phản biện xã hội", nguyên văn:. 1. Thanh niên được tham gia ý kiến trực tiếp hoặc thông qua tổ chức thanh niên với các cơ quan nhà nước về các vấn đề kinh tế - xã hội, an ninh - quốc phòng; tham gia vào xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền Việt Nam xã hội chủ nghĩa; đóng góp ý kiến xây dựng chính sách, pháp luật theo quy định của pháp luật. 2. Thanh niên được tham gia giám sát, phản biện xã hội trong quá trình xây dựng và thực thi các chính sách, pháp luật của Nhà nước thông qua tổ chức Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh. (TNCSHCM) Như vậy, Thanh niên không được quyền nói trái chiều với nhà nước mà chỉ được góp ý kiến để "xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền Việt Nam xã hội chủ nghĩa" đã có sẵn do đảng CSVN lãnh đạo. Ngoài ra, nếu muốn giám sát hay phản biện lại những việc làm của nhà nước mà mình không tán thành thì việc này phải qua trung gian Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh do đảng lập ra. Nhưng Dự Luật lại không có điều nào ràng buộc TNCSHCM phải trung thực và minh bạch chuyển giao ý kết luận giám sát hay ý kiến phản biện. Bởi vì, Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh gồm hầu hết là con ông cháu cha, được chính thức coi là đội ngũ "kế thừa", "những hạt giống đỏ" của đảng. Khoản 1, Điều 50 của LTN, quy định :"Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh là tổ chức chính trị - xã hội của thanh niên Việt Nam, giữ vai trò nòng cốt trong phong trào thanh niên; tổ chức hướng dẫn hoạt động của thiếu niên, nhi đồng, phụ trách Đội thiếu niên tiền phong Hồ Chí Minh." Do đó, TNCSHCM là tổ chức có nhiều quyền hành, tương đương với Mặt trận Tổ quốc, tổ chức ngoại vi lớn nhất và quan trọng nhất của đảng. Điểm khác biệt là chỗ TNCSHCM là nơi cung cấp đội ngũ lãnh đạo kế thừa cho đảng. Trường hợp của Ủy viên Bộ Chính trị, Trưởng ban Tuyên giáo Trung ương Võ Văn Thưởng là tỷ dụ điển hình. Ông Thưởng từng là Bí thư Thứ nhất Trung ương Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh năm 2006. TUYÊN TRUYỀN VÀ TIÊU TIỀN Luật mới quy định nhà nước "quản lý Thanh niên" từ Trung ương xuống cơ sở. Ngân sách nhà nước và địa phương đài thọ mọi chi tiêu của TNCSHCM và các Tổ chức Chính trị và Xã hội khác. Một bộ phân cán bộ, đảng viên ăn lương từ tiền đóng thuế của dân cũng được phân phối giúp việc các tổ chức Thanh niên và các Tổ chức khác. Dó đó, Thanh niên phải biết "ăn cây nào rào cấy ấy", như Quy định trong Điều 33 LTN mới, theo đó: 1. Thanh niên có trách nhiệm phải gương mẫu thực hiện các quy định của pháp luật; tham gia tuyên truyền, phổ biến chính sách, pháp luật của Nhà nước. 2. Thanh niên phải tích cực tham gia đấu tranh với các hoạt động có âm mưu gây phương hại đến lợi ích quốc gia, lợi ích dân tộc. Như vậy, Thanh niên có phải là "tay sai", hay là những kẻ "chạy cờ" hoặc là "nộ bộc" của đảng ?1. Tổ chức thanh niên là tổ chức tự nguyện của thanh niên nhằm đoàn kết, tập hợp thanh niên, bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp, chính đáng của thanh niên; phát huy vai trò của thanh niên trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa. 2. Tổ chức thanh niên bao gồm: Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Hội Liên hiệp thanh niên Việt Nam, Hội Sinh viên Việt Nam và các tổ chức khác của thanh niên được thành lập theo quy định của pháp luật. Nếu là "tự nguyện" thì tại sao lại có chuyện rân ran trong nội bộ Thanh niên rằng : muốn có việc làm, không bị làm khó khi thi tốt nghiệp ra trường thì học sinh và sinh viên phải làm 2 điều: tham gia các tổ chức của đảng; học chuyên cần về Chủ nghĩa Mác-Lenin và tư tưởng Cộng sản Hồ Chí Minh, cộng thêm với việc gọi là " học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh". Cũng vì vải thưa không che được mắt Thánh nên tính tay sai, chạy cờ hiệu của các Tổ chức chính trị-xã hội do đảng thành lập và nuôi ăn bằng tiền mồ hôi nước mắt của dân đã lộ ra giữa bàn dân thiên hạ trong nhiều dịp. Bằng chứng này đã được xác nhận qua lời tuyên bố của bà Trương Thị Mai, Ủy viên Bộ Chính trị, Bí thư Trung ương Đảng, Trưởng Ban Dân vận Trung ương tại Hà Nội ngày 14/03/2019. Bà Mai nói với Đảng đoàn Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam rằng:" Liên hiệp các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam là cánh tay nối dài của Đảng, làm công tác đối ngoại cho Đảng trên mặt trận văn học nghệ thuật; trực tiếp tham gia vào cuộc đấu tranh chống diễn biến hòa bình, chống tự suy thoái, tự diễn biến trong đời sống xã hội." (theo TTXVN, Thông tấn xã Việt Nam) Bên cạnh nhiệm vụ làm công cụ cho đảng, các Tổ chức ngoại vi của nhà nước còn tiêu phí tiền mồ hôi nước mắt của dân không tiếc tay. Theo tin của Viện Nghiên cứu kinh tế và chính sách (VEPR, Viet Nam Institute for Economic and Policy Research ) đưa ra năm 2018 thì Tổng kinh phí hàng năm chi cho các tổ chức này được là khoảng 14.000 tỉ đồng. Viện này nói thêm rằng :"Nếu tính cả đất đai, nhà cửa, xe cộ và các tài sản khác thì chi phí toàn hệ thống của các tổ chức hội đoàn này hàng năm dao động từ 45.600 đến 68.100 tỷ VND, tương đương 1-1,7% GDP (Gross Donmestic Products, Tổng sản lượng nội địa)." Theo thống kê của Việt Nam thì trong năm 2016, "ngân sách nhà nước cũng đã chi chi ra tới 1,6 nghìn tỉ đồng chỉ riêng cho 7 tổ chức chính trị - xã hội gồm Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Đoàn Thanh niên CS HCM, Trung ương Hội Liên hiệp Phụ nữ, Hội Nông dân, Hội Cựu chiến binh, Tổng liên đoàn Lao động và Liên minh Hợp tác xã Việt Nam." (theo báo Giáo Dục, ngày06/09/2018). Với số tiền khổng lồ như thế, có ai biết các Tổ chức này đã làm gì cho dân, hay chỉ là những kẻ ăn hại đái nát trong nhiều chục năm nay ? DỰ LUẬT VỀ HỘI Ngoài ra với sự kiện nhà nước làm luật chỉ để bảo vệ quyền lợi của đảng, cũng đã hiện ra mánh khóe đánh tráo khái niệm về hội để gây khó khăn cho ai muốn lập Hội ở Việt Nam. Điều này thể hiện trong Dự thảo Luật về Hội, hoàn tất từ năm 2016, nhưng bị giữ lại cho đến ngày nay. Những mánh khóe hợp thức hóa các Tổ chức có sẵn của đảng đã được ghi trong Điều 2 nói về " Đối tượng áp dụng", nguyên văn như sau: 1. Luật này áp dụng đối với hội, công dân Việt Nam, cơ quan, tổ chức, cá nhân có liên quan đến việc thành lập, hoạt động và quản lý nhà nước về hội. 2. Luật này không áp dụng đối với Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, Công đoàn Việt Nam, Hội nông dân Việt Nam, Đoàn thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh, Hội liên hiệp phụ nữ Việt Nam, Hội cựu chiến binh Việt Nam. Ngoài ra, Dự Luật cũng có những hạn chế ghi trong Điều 9 về " Các hành vi bị nghiêm cấm", gồm: 1. Cản trở hoặc ép buộc cá nhân thực hiện quyền lập hội. 2. Can thiệp trái pháp luật vào tổ chức, hoạt động của hội hoặc thông qua hoạt động hội để vụ lợi. 3. Làm phương hại đến chủ quyền, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, lợi ích của Nhà nước; đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng; truyền thống văn hóa và bản sắc dân tộc; quyền, lợi ích hợp pháp của cá nhân, tổ chức. 4. Gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc. 5. Tuyên truyền trái chính sách, pháp luật của Nhà nước; gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh của đất nước, danh nhân, anh hùng dân tộc. 6. Rửa tiền, tài trợ khủng bố. Quan trọng hơn, thêm lần nữa, bản thảo của Luật này cũng trắng trợn chà đạp lên quyền dân ghi trong Điều 25 Hiến pháp 2013. -/-Nhưng cũng rất mập mờ và tùy tiện để loại bỏ những ai nhà nước không muốn cho lập hội, khi không định nghĩa rõ thế nào là "phương hại đến chủ quyền, an ninh quốc gia", "Gây chia rẽ khối đại đoàn kết dân tộc", hoặc "Tuyên truyền trái chính sách, pháp luật của Nhà nước." Thứ ngôn ngữ chụp mũ, gắp lửa bỏ bàn tay của Dự Luật về Hội, tuy chưa được trình ra Quốc hội, đã cho thấy tính độc tài, độc quyền và phản dân chủ của đảng CSVN cũng từng được bịa ra để đàn áp, bỏ tù những nhà hoạt dộng dân chủ và dân quyền ở Việt Nam. Phạm Trần (11/019) | ||||||
| Hồng Công Tự do : Vấn nạn cho Bá quyền Trung Cộng Posted: 21 Nov 2019 12:40 PM PST Vào mùa hè 2019 hàng trăm ngàn người Hồng Công đã xuống đường phản kháng Dự luật dẫn độ "tội phạm hình sự" về Trung cộng do chính quyền Hồng Công đề xuất . Người dân chống đối vì lo sợ sự độc lập của hệ thống tư pháp của Hồng công sẽ bị bãi bỏ nếu Dự luật được thông qua . Các tổ chức xã hội dân sự nhiều lần lên tiếng chỉ trích và cảnh báo Dự luật sẽ trao cho chế độ độc tài Bắc Kinh một công cụ pháp lý không chỉ tùy tiện bắt giữ những cá nhân được coi là "kẻ thù" của nhà nước cộng sản, mà còn đe dọa các quyền tự do của công dân Hồng Kông và người nước ngoài cư trú trên lãnh thổ Hồng Công. Không như người Trung hoa lục điạ sống dưới chế độ cộng sản, hơn 7 triệu dân Hồng Công sống trong Đặc khu quản lý được hưởng các quyền Tự do ngôn luận, hội họp và tôn giáo. Các quyền này đang bị đe doạ bởi sự lệ thuộc cuả chính quyền Hồng Công vào Trung cộng. Trong những ngày 9 và 16.06 cũng như 18.08 số người tham dự các cuộc tuần hành do Mặt trận Nhân quyền dân sự (Civil Human Rights Front- CHRF) tổ chức đã tăng lên gần 2 triệu người , tương đương 20% dân số Hồng Công. Đây là những cuộc biểu tỉnh lớn nhất đã diễn ra sau Phong trào Dân chủ bị trấn áp dã man tại Thiên An Môn vào ngày 4.6.1989 ở Bắc kinh cũng như Phong trào Dù 2014 và cũng là một cuộc khủng hoảng chính trị trầm trọng nhất của Hồng công kể từ khi Anh trao trả thuộc điạ Hồng Kông cho Trung cộng vào năm 1997. Nhân dân Hồng Kông kiên cường , bất khất trước bạo lực Trước làn sóng chống đối của quần chúng, Bà Carrie Lam (Lâm Trịnh Nguyệt Nga), Đặc khu trưởng Hồng Công thông báo quyết định đình chỉ Dự luật dẫn độ , đồng thời cho biết Hồng Công đang rơi vào "tình huống rất nguy hiểm". Yang Guang, phát ngôn nhân của Văn phòng các Vấn đề Hồng Kông và Ma Cao của chính phủ Bắc Kinh đã lên tiếng cảnh cáo người biểu tình, không được "nhầm lẫn sự kiềm chế (của Trung cộng) với sự yếu đuối". Ngày 23.08, hơn 210.000 người biều tình đã nối tay thành những chuỗi người dài 60 cây số xuyên qua trung tâm thành phố để nhấn mạnh quyết tâm đòi chính quyền Hồng Công phải thanh thoả các yêu cầu : 1.Trả lại tư do cho tất cả những người biểu tình bị bắt. 2.Lập ủy ban điều tra hành động đàn áp của cảnh sát. 3.Carrie Lam phải từ chức Đặc khu trưởng 4..Thực hiện quyền bầu cử Hội đồng lập pháp ( Nghị viện thành phố) và Chủ tịch hành pháp (Đặc khu trưởng, hay Thị Trưởng ). Cuộc phản kháng kiên cường của Thanh niên và nhiều tầng lớp xả hội Hồng Công đã kéo dài trên 5 tháng vẫn tiếp diễn và đã lan rộng trở thành một phong trào tranh đấu cho dân quyển , dân chủ và quyền tự quyết. Các cuộc tuần hành khởi đầu diễn tiến ôn hoà , nhưng sau bùng phát mãnh liệt chỉ vì chính quyền Bắc kinh và chính quyền bù nhìn thành phố Hồng Công một mặt bác bỏ các đòi hỏi chinh đáng của người dân và mặt khác đã gia tăng bạo lực trấn áp biều tình.Trong các tháng 10 và 11, Tình hình Hồng Công trở nên căng thẳng và hỗn loạn với các cuộc đình công, bãi khoá và chiếm cứ các trường đại học . Công nhân, thanh niên sinh viên và học sinh phản kháng quyết không đầu hàng trước bạo lực. Đến nay trên 4500 người bị bắt, hàng trăm người bị thương và ít nhất hai người tử vong trong các vụ xô xát. Sự thách đố cho Bắc Kinh: Trấn áp hay kiềm chế Lập trường chính thức của Bắc Kinh là tôn trọng quyết định đình chỉ dự luật của Trưởng đặc khu Hồng Kông, nhưng trên thực tế, quyết định lùi bước là một sỉ nhục bất thường đối với chính quyền Trung cộng. Các yêu cầu chính đáng của Phong trào nhân dân đâú tranh dân chủ cho Hồng Công đã đặt Bắc Kinh vào tình thế nan giải. Đặc biệt đòi hỏi bầu cử tự do và bầu lãnh đạo Hồng công là những yêu cầu „cực đoan" làm xói mòn uy quyền lãnh đạo của chính quyền Trung cộng. Nếu đàn áp đổ máu sẽ khiến thếgiới không quên cuộc thảm sát Thiên An Môn cách nay 30 năm và các quốc gia dân chủ phương tây chắc chắn sẽ phản ứng kết án hoặc cấm vận kinh tế. Giải pháp dùng quân đội trấn áp nhân dân Hồng Công còn đưa đến thảm hoạ cho trung tâm tài chính Hồng Công và kinh tế cả nước . Đến nay chính quyền Trung Cộng phản ứng kiềm chế. Không đổ máu nhưng không nhượng bộ là chỉ đạo của Chủ tịch đảng và nhà nướcTập Cận Bình . Nhiều người lo ngại Trung công sẽ lấy cớ Hồng Công „bạo loạn" để dùng quân đội trấn áp. Điều 14 của thỏa ước Hồng Công cho phép chính quyền thành phố yêu cầu Bắc Kinh gửi quân can thiệp để duy duy trì an ninh. Và điều 18 cho phép Quốc hội ban hành lệnh khẩn cấp trong trường hợp nổi loạn. Tập Cận Bình còn do dự sử dụng quân đội và cảnh sát . Tập biét rõ đàn áp đổ máu sẽ làm thếgiới không quên cuộc thảm sát Thiên An Môn cách nay 30 năm và các quốc gia dân chủ phương tây chắc chắn sẽ phản ứng kết án hoặc cấm vận kinh tế. Hơn nưã giải pháp dùng quân đội trấn áp nhân dân Hồng Công còn đưa đến thảm hoạ cho trung tâm tài chính Hồng Công và kinh tế cả nước . Trong diễn văn đoc trước cán bộ chính trị tại trường đảng trung ương Bắc Kinh vào đầu tháng 9.2019 Chủ tịch Tập Cận Bình đã bác bỏ đề nghị của một số thành viên lãnh đạo trong đảng muốn Bắc kinh ban hành tình trạng khẩn cấp đối với Hồng Công. Tập cho rằng trấn áp bằng bạo lực là „ con đường chính trị không có đường lui ".Theo Tập hãy kiên nhẫn để cho chính quyền Hồng Công tự giải quyết cuộc khủng hoảng. Hội nghi trung ương lần thứ tư của Ủy ban trung ương Đảng cộng sản Trung quốc khoá 19 nhóm họp vào cuối tháng 10.2019 đã quyết định can thiệp vào Hông công. Đầu tiên, chính quyền trung ương Trung Quốc sẽ "điều khiển và kiểm soát" Hồng Kông (và Ma Cao) bằng cách "sử dụng tất cả các quyền lực được trao theo hiến pháp và Luật Cơ bản", bản tiểu hiến pháp xác định tình trạng của Hồng Kông. Thứ hai, Trung Quốc sẽ xây dựng và cải thiện một hệ thống pháp lý và cơ chế thực thi để bảo vệ an ninh quốc gia tại cả hai đặc khu hành chính. Cụ thể hoá cho chính sách can thiệp vào Hồng Công, Chính quyền trung ương Trung cộng duy trì quy trình bổ nhiệm trưởng đặc khu và các quan chức chủ chốt của Hồng Kông, đồng thời Ủy ban Thường vụ Đại hội Đại biểu Nhân dân Toàn quốc (tức Quốc hội) sẽ ra tuyên bố huỷ bò các đạo luật của Hồng Công, cũng như gìành quyền diễn giải Hiến pháp Hồng Công (Luật Cơ bản). Ngoài ra Trung cộng sẽ hỗ trợ tăng cường khả năng thực thi pháp luật của Hồng Công và đảm bảo rằng chính quyền thành phố sẽ ban hành các đạo luật để tăng cường an ninh quốc gia. Trung Quốc cũng sẽ làm sâu sắc hơn sự hội nhập kinh tế giữa Hồng Kông với đại lục và mở rộng các chương trình "giáo dục" để nuôi dưỡng "ý thức dân tộc và tinh thần yêu nước", đặc biệt là trong giới công chức và thanh niên. Nhà nghiên cứu chính trị Trung quốc, Giáo sư Minxin Pei Bùi Mẫn Hân đã bình luận các quyết định của Hôi nghị trung ương cộng đảng chỉ nhằm tạo cơ hội cho Trung cộng triển khai Luật Căn Bản, trực tiếp kiểm soát việc bố trí nhân sự cho các vị trí lãnh đạo Hồng Công và làm giảm hoặc huỷ bỏ tính độc lập Hệ thống tư pháp Hồng Công cũng như giới hạn dân quyền và tự do chính kiến của người dân Hồng Công. Nói chung Trung Cộng đã quyết định dẹp bỏ mô hình „ một quốc gia hai chế độ" mà Đặng Tiểu Bình hứa sẻ duy trì cho Hồng Công trong 50 năm sau khi Hồng Công được Anh trả lại cho Trung Quốc năm 1997.Theo Minxin Pei các quyết định của Hội nghị trung ương sẽ không mang lại hiệu quả và kế hoạch thực thi chỉ là „một ván bài kết thúc" nhiều rủi ro của Trung quốc tại Hồng Công( China´´s Risky Endgamein Hong Kong). Trong quá khứ đường lối can thiệp này đã gặp nhiều chống đối.Nhưng nay ở tình hình mới Tập Cận Bình không thể từ bỏ kế hoạch tước đoạt quyền tự chủ của nhân dân Hồng Công. Trong trường hợp này một chiến tuyến mới giữa thế giới tự do và Trung quốc độc tài sẽ thành hình. Hồng Công một Tân Bá Linh Trong chuyến đi vận động công luận Mỹ và Âu châu hỗ trợ cho Phong trào dân chủ Hồng Công, nhà hoạt động Joshua Wong , 22 tuổi, Tổng thư ký Đảng Đứng lên vì dân (Demosito) đã đến Đức vào đầu tháng 9.2019. Tại đây Wong tuyên bố Hồng Công giờ đây là thành trì giữa thế giới tư do và Trung quốc độc tài . Khi so sánh nỗ lực tái thống nhất của Đức và cuộc đấu tranh tự do ở Hồng Công , Wong cho rằng "Nếu chúng ta đang ỡ trong cuộc chiến lạnh mới thì Hồng Công nay là một Tân Bá Linh ".Wong kêu gọi thế giới hãy hỗ trợ người dân Hồng Công đang tranh đấu cho Tự do và Bầu cử tự do. Cuộc phản kháng sẽ tiệp tục cho đên khi có bầu cử tự do. Kể từ khi Hồng Kông được trao trả lại cho Trung Quốc vào năm 1997, các chính phủ phương Tây đã duy trì các đặc quyền kinh tế đặc biệt để giúp củng cố niềm tin vào thành phố này. Nhưng những lợi ích như vậy phụ thuộc vào việc Trung Quốc thực hiện các cam kết của mình trong Tuyên bố chung Trung – Anh năm 1984 về Hồng Kông . Theo đó Trung Quốc sẽ duy trì một mức độ tự chủ, tự do và pháp quyền cao cho Hồng Kông trong vòng 50 năm. Ngày 17.08 Liên minh Âu châu ra tuyên bố nhắc nhở Chính quyền Bắc kinh hãy tôn trọng các quyền tự do cơ bản ở Hồng Công, đồng thời đòi hỏi nguyên tắc „ một quốc gia hai chế độ", đảm bảo sự tự chủ của thành phố này phải được duy trì.
Thượng Viện Hoa Kỳ đã thông qua Dự Luật Nhân Quyền Hồng Kông ( Hong Kong Human Rights and Democracy Act )ngày 19.11 với sự đồng ý của toàn thể thượng nghị sĩ lưỡng đảng ủng hộ những người biểu tình Hồng Công. Dự luật này sẽ xem xét lại quy chế thương mại của Hồng Kông đối với Hoa Kỳ hàng năm, đồng thời trừng phạt những cá nhân nào chịu trách nhiệm trong việc đàn áp nhân quyền ở đây. Thế giới bên ngoài đang theo dõi những diễn biến hiện tại ở Hồng Công với sự cảnh giác lớn. Trừ khi chính phủ Trung Quốc lùi bước, còn không các nước khác, nhất là Âu châu và Hoa Kỳ, rất có thể sẽ thực hiện các bước đi khiến chính phủ Trung Quốc phải trả giá đắt. Vũ Ngọc Yên | ||||||
| Nhạc vàng kho tàng âm nhạc Việt Nam. Posted: 21 Nov 2019 12:37 PM PST Nguyễn Quang Duy Miền Nam trước đây gọi nhạc vàng là tân nhạc để phân biệt với cổ nhạc. Sau chiến tranh, bên thắng cuộc mở "mặt trận" tấn công vào nền văn hóa miền Nam, cả tân nhạc lẫn cổ nhạc đều bị nghiêm cấm và bị hủy diệt. Tân nhạc bị gán ghép là nhạc tâm lý chiến, nhạc phản động, nhạc xuyên tạc đường lối chống phá cách mạng, hay bị xem là thứ nhạc sến, nhạc đồi trụy, nhạc ru ngủ, nhạc lãng mạn bi quan, nhạc vàng vọt. Từ ngữ nhạc vàng xuất phát từ miền Bắc đã nhanh chóng được người miền Nam chấp nhận để phân biệt với nhạc đỏ là loại nhạc cộng sản. Trong tâm tư người miền Nam màu vàng là màu da, màu dân tộc, màu mai vàng phương Nam, màu tươi trẻ, màu của kim loại quý hiếm vào bậc nhất. Bởi thế cờ vàng và nhạc vàng nhanh chóng được xem là báu vật của Việt Nam Cộng Hòa. Vì yêu nhạc vàng… Khi đất nước chia đôi cách mạng văn hóa được phát động tại miền Bắc nhạc vàng bị nghiêm ngặt cấm đoán. Nhạc đỏ với âm điệu Trung Hoa nhanh chóng thống trị nền âm nhạc miền Bắc, nhưng vẫn còn nhiều người yêu nhạc thường lén lúp thưởng thức nhạc vàng. Một vụ án văn nghệ liên quan đến ban nhạc 3 người bị tố cáo hát xen kẽ nhạc vàng trong những đám cưới và những cuộc liên hoan, được xử công khai tại Hà Nội vào tháng 1/1971. Ông Phan Thắng Toán tự Toán Xồm bị kết án 15 năm tù giam và tước quyền công dân 5 năm. Ông Nguyễn Văn Đắc 12 năm tù và tước quyền công dân 5 năm. Ông Nguyễn Văn Lộc tự Lộc Vàng 10 năm tù và tước quyền công dân 4 năm. Thập niên 1980 khi họ ra tù nhạc vàng đã khá phổ biến nhưng cả ba vẫn bị quản chế và gặp phải muôn vàn khó khăn. Ông Toán Xồm không nhà sống lang thang đã qua đời trên hè phố Hà Nội vào đúng đêm 30/4/1994, tưởng niệm 19 năm miền Nam lọt vào tay cộng sản. Ông Đắc mất năm 2005 trong nghèo khổ. Ông Lộc Vàng sống bôn ba mãi đến gần đây mới mở một quán cà phê nhỏ ở Hà Nội lấy tên Lộc Vàng. Văn nghệ tự do Chủ trương của Việt Nam Cộng Hòa được ghi rõ trong cả 2 Hiến pháp 1956 và 1967 là xây dựng một xã hội dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc. Văn nghệ được tự do hoạt động nên chỉ trong vòng 20 năm đã có hằng chục ngàn bản tân nhạc đủ thể loại chính thức phát hành, trong số có hằng trăm tác phẩm đã trở thành bất hủ. Đa số nhạc miền Nam đều chan chứa tình người, tình yêu quê hương, yêu đất nước, nỗi mong muốn thanh bình trở lại. Tân nhạc được chia thành dòng nhạc tiền chiến, nhạc đại chúng, nhạc trẻ, nhạc du ca và nhạc phản chiến. Còn được phân loại thành nhạc lính, nhạc tình, nhạc kích động, nhạc khiêu vũ, nhạc dân ca, nhạc sắc tộc, nhạc ngoại quốc lời Việt, nhạc chiêu hồi, nhạc chính huấn, nhạc đạo, nhạc thiếu nhi, nhạc hướng đạo, nhạc sinh hoạt… Người miền Nam trân quý tác giả nên trân trọng đặt tên cho dòng nhạc Lam Phương, nhạc Phạm Duy, nhạc Trần thiện Thanh, nhạc Hoàng thi Thơ, nhạc Anh Bằng… Trước khi hát một bản nhạc người điều khiển chương trình hay ca sỹ thường giới thiệu tên tác giả và hoàn cảnh tác phẩm được sáng tác. Việc giới thiệu tác giả và tác phẩm đã trở thành một phần của nền văn hóa Việt Nam Cộng Hòa. Mỗi tác giả mỗi khác, mỗi bài nhạc mỗi khác, mỗi ca sỹ trình diễn mỗi khác, biểu hiện sự phong phú và đa dạng của âm nhạc miền Nam. Ở miền Nam nhà nào cũng có radio, nhiều nhà có tivi, có dĩa hát, có máy thu thanh cassette… không có thì nghe ké nhà hàng xóm. Nhiều ca sỹ, nhiều ban nhạc, nhiều hãng băng dĩa cassette cạnh tranh phục vụ đại chúng. Từ tờ mờ sáng nhạc vang vọng khắp nơi, đến tối mịt mù, đôi khi vẫn nghe tiếng nhạc dập dình. Những bản nhạc bolero, rumba, chachacha, tango dễ nhớ, dễ hát và dễ đi vào lòng người. Người miền Nam hát bất cứ lúc nào có thể hát được. Đám cưới, đám hỏi hát hò, đến cả ngày giỗ đám ma cũng tụm năm tụm bẩy hát cho nhau nghe. Họ hát từ tiền đồn heo hút, hát trong nhà thờ, trong chùa ra đến góc đường, góc chợ, quán ăn, hát cho nhau nghe và cho chính mình nghe. Họ quan niệm hát hay không bằng hay hát, họ đồng cảm và đồng sáng tác bằng cách chế lời đổi nhịp điệu bài hát. Máu văn nghệ chìm đắm trong tim óc người miền Nam, trở thành nếp sống, nếp văn hóa Việt Nam Cộng Hòa. Trong tù "cải tạo" nhạc miền Nam bị cấm, ai hát bị biệt giam đến chết, các tù nhân vẫn hát, hát cho nhau nghe, hát để gìn giữ báu vật Việt Nam Cộng Hòa. Nhạc vàng Bắc Tiến Những ngày đầu 30/4/1975, không ít người miền Nam ngạc nhiên khi nghe bộ đội Bắc Việt hát những bài viết về người lính miền Nam như Rừng Lá Thấp của Trần Thiện Thanh hay Xuân Này Con Không Về của Trịnh Lâm Ngân. Khác chiến tuyến nhưng họ hát với tấm lòng của người lính xa nhà mong muốn chiến tranh chấm dứt để về lại quê hương. Về miền Bắc trong ba lô người bộ đội chiếc cassette nhỏ và chục băng nhạc làm quà. Làng trên xóm dưới bắt đầu biết đến nhạc miền Nam. Còn ở miền Nam, các đội cờ đỏ truy lùng nhạc chế độ cũ. Người yêu nhạc bị mang ra khu phố đấu tố, nhiều thanh niên bị cưỡng bức đi Thanh Niên Xung Phong, có người còn bị bắt đi cải tạo chỉ vì lén lúp chơi nhạc vàng. Đầu năm 1979, chiến lợi phẩm của bộ đội miền Bắc là những kho cassette và băng nhạc trên đất Campuchia, nhạc vàng lại một lần nữa tràn ngập miền Bắc. Rồi những radio cassette, những cuộn băng nhạc hải ngoại được chuyển ra miền Bắc, tiếp tục sự nghiệp Bắc Tiến của nhạc vàng. Khi ấy Hà Nội đã chuyển hầu hết công an và cán bộ tuyên giáo vào Nam nên nhạc vàng công khai cạnh tranh với loa phường và các đài chính thống. Nhạc vàng trở thành món ăn tinh thần cho người dân miền Bắc, nhất là những người sống ở thành thị. Nhạc vàng theo chân người Việt "xuất khẩu lao động" sang tận Liên Xô và Đông Âu. Ở đâu có người Việt ở đó có nhạc Việt Nam Cộng Hòa. Ở miền Nam sau những cuộc truy quét, nhạc vàng bắt đầu sống dậy. Nhiều ca sỹ lén lút thu thanh, nhiều quán cà phê hát nhạc vàng, nhiều đoàn hát "chui" về tận miền quê trình diễn. Ngược lại số người nghe nhạc đỏ giảm sút rất nhiều, nhất là với những người trẻ muốn quên đi chiến tranh và cách mạng. Đến năm 1986, Hà Nội chính thức phải công nhận nhạc vàng, một danh mục gồm 36 tác phẩm âm nhạc của miền Nam được công khai trình diễn. Nhiều chương trình văn nghệ nhạc vàng được công khai tổ chức. Ở hải ngoại các nhạc sỹ tiếp tục sáng tác tạo ra dòng nhạc vàng hải ngoại. Đến thập niên 1990, băng video Paris By Night, ASIA, Vân Sơn,… từ hải ngoại gởi về được bà con trong nước nhiệt tình ủng hộ. Nghị quyết 36 ra đời Hà Nội chính thức chỉ đạo phục vụ văn nghệ "đồng bào" hải ngoại. Nhạc vàng được Hà Nội chính thức nuôi dưỡng. Nhiều ca sỹ nhạc vàng được Hà Nội cung cấp tiền và phương tiện ra hải ngoại trình diễn. Hà Nội còn chấp nhận một số ca sỹ hải ngoại về nước hát. Các nhạc sỹ đỏ bị "vắt chanh bỏ vỏ", nhạc đỏ bị bỏ xó không ai màng tới, đến đài phát thanh, đài truyền hình Hà Nội cũng phát nhạc vàng. Nhạc Việt Nam Cộng Hòa sống dậy Bước sang thời đại Youtube và Facebook, chỉ cần chiếc máy tính, chiếc điện thoại cầm tay mọi người có thể dễ dàng thưởng thức kho tàng âm nhạc Việt Nam Cộng Hòa. Nhiều bạn trẻ mặc đồ lính Việt Nam Cộng Hòa hát nhạc vàng thu hút hằng triệu người xem. Nhạc vàng không chỉ giúp giới trẻ tìm hiểu lịch sử Việt Nam Cộng Hòa, một số bạn trẻ dùng lời ca tiếng hát làm phương tiện đấu tranh với mong ước phục hồi thể chế tự do. Nhạc vàng còn được sử dụng để phản kháng làn sóng nhạc Hàn, nhạc Mỹ, nhạc Trung… giữ gìn tình tự dân tộc và văn hóa Việt Nam. Nhạc vàng được hát khắp nơi từ miền núi xa xăm phương Bắc xuống Cà Mau tận cuối miền Nam và mọi nơi trên thế giới. Nhạc vàng đã bị "chôn" nhưng vẫn sống, ngày càng sống mạnh. 44 năm qua, nhiều thế hệ tiếp nối vẫn yêu quý nhạc miền Nam, tìm ra sự thật lịch sử và hướng về một ngày đất nước có tự do. Trong vòng 20 năm Việt Nam Cộng Hòa xây dựng thành công một kho tàng văn hóa dựa trên triết lý nhân bản, khai phóng và dân tộc. Kho tàng này không chỉ thuộc thể chế Việt Nam Cộng Hòa mà đã trở thành một kho tàng văn hóa Việt Nam. Nguyễn Quang Duy Melbourne, Úc Đại Lợi 21/11/2019 | ||||||
| BỐN "SIÊU NHÂN" QUẢNG BÌNH ĐÃ VỀ CÕI Posted: 21 Nov 2019 12:36 PM PST Thứ năm ngày 21 tháng 11 năm 2019 2:57 PM 1. Cụ Ngô Đình Diệm theo thuyết cộng hoà tư sản, đi trước – năm 1963; 2. Cụ Linh mục / sử gia Nguyễn Phương đi thứ hai – 1993; 3. Cụ Đại tướng Võ Nguyên Giáp đi thứ ba – 2013; 4. Cụ Phạm Quang / Hoà thượng Thích Trí Quang đi sau cùng – 2019. Trong 4 Cụ (để kính trọng, xin viết hoa chữ Cụ), Cụ Ngô Đình Diệm sinh năm 1901, lớn tuổi nhất nhưng đoản mệnh, thọ có 62 tuổi, Cụ Võ Đại tướng sinh năm 1911, lớn thứ hai, mất 2013, đại thọ 103 tuổi; Hai Cụ theo nghiệp mệnh tâm linh thì cụ linh mục Nguyễn Phương lớn hơn, sinh năm 1921 nhưng mất năm 1993, trước Cụ Phạm Quang, thọ 72 tuổi. Cụ Phạm Quang / Hòa thượng Thích Trí Quang sinh năm 1923, vừa viên tịch hôm qua, thọ 96 tuổi. Vậy là trong 4 cụ mà danh tiếng nổi đình, nổi đám thời kỳ lịch sử hiện đại thì cụ Võ Nguyên Giáp đại đại thọ, đến cụ Phạm Quang đại thọ, rồi mới tới cụ Nguyễn Phương thượng thọ và chỉ tròn chữ "thọ" không thôi là Cụ Ngô Đình Diệm, vẻn vẹn có 62 tuổi Sinh thời, – Cụ Ngô Đình Diệm quê ở Đại Phong, Lệ Thủy. Cụ từng là Thượng thư Bộ Lễ dưới triều Bảo Đại, có tư tưởng chống Pháp. Sau năm 1945 Cụ từng bị Việt Minh bắt nhưng lại được Cụ Hồ mời cộng tác với Chính phủ VNDCCH nhưng Cụ từ chối khi nói với Cụ Hồ rằng "Nếu Cụ coi tôi cũng là người yêu nước thì xin Cụ hãy cho tôi yêu nước theo cách của tôi", Cụ Hồ tức khắc thả tự do cho Cụ Diệm và còn cẩn thận ra lệnh cấp "giấy thông hành" của CQ CM để khỏi bị bắt lại. Cụ là Thủ tướng kế nhiệm Trần Văn Hữu trong chính phủ "Quốc gia Việt Nam (État du Vietnam). Năm 1955 cụ chấp chính chức Tổng thống VNCH. Cụ chống Cộng nhưng cũng chẳng yêu Mỹ nên bị Mỹ bật đèn xanh cho các tướng lĩnh đối lập lật đổ, trong đó có vai trò chủ công của 2 người Quảng Bình là Đại tác Cục An ninh Đỗ Mậu và Hòa thượng Thích Trí Quang. – Cụ Võ Nguyên Giáp quê ở Lộc Thủy Lệ Thủy, theo cộng sản, làm đến chức Đại tướng. Hết thời Cụ Hồ thì Cụ đứng hình, không lên nổi bậc nào trên hoạn lộ. Nhưng Cụ có cái chức mà giới chức cộng sản Việt Nam không ai có là Tổng tư lệnh quân đội (chức này trong lịch sử thì có ông Lý Thường Kiệt và Trần Quốc Tuấn). Cụ theo cộng sản nên cụ chống lại 3 Cụ đồng hương kia. – Cụ Thích Trí Quang quê ở Đức Ninh (Đồng Hới) là hòa thượng danh tiếng, nhưng danh tiếng hơn là chính Cụ đứng đầu phong trào Phật giáo chống Cụ Ngô Đình Diệm và cũng chống luôn cả tư tưởng và giáo phái của người đồng hương Linh mục Nguyễn Phương. Người ta nói rằng Cụ cũng chống Cộng, đồng nghĩa với chống người đồng hương Võ Nguyên Giáp ở phía Bắc vĩ tuyến 17, nhưng cho tới giờ tư tưởng chính trị của Cụ vẫn đang bị che phủ bởi những tồn nghi không thể lý giải. Có điều duy nhất khẳng định là tuy Cụ xuất gia nhưng Cụ hoạt động chính trị quyết liệt và thâm trầm hơn cả chính khách lão luyện. – Cụ Nguyễn Phương quê ở Hòa Ninh, huyện Quảng Trạch là linh mục danh tiếng nhưng Cụ còn nổi tiếng hơn ở lĩnh vực sử học. Cụ là GS sử học ở Đại học Huế, người được coi là đặt nền móng và có những nổ lực trong khai phá những khoảng trống trong sử học nước nhà. Về tâm linh, Cụ đối nghịch với Cụ Thích Trí Quang. Về chính trị, Cụ không ủng hộ Cụ Ngô Đình Diệm và Cụ Võ Nguyên Giáp. Về sử học, quan điểm của Cụ không đồng thuận với sử gia Võ Nguyên Giáp. Sinh thời, Cụ Đỗ Mậu, cựu chuẩn tướng VNCH trong hồi ký "Việt Nam quê hương máu lửa", tại chương mở đầu mang tiêu đề "Quảng Bình – quê hương định mệnh" có viết, đại ý là: Quảng Bình có 3 nhân vật kiệt xuất khuấy đáo chính trường Việt Nam hiện đại là Ngô Đình Diệm, Thích Trí Quang, Võ Nguyên Giáp". Riêng tôi, tôi thêm Cụ Linh mục / sử gia Nguyễn Phương thành "Tứ hùng Quảng Bình". Cả 4 Cụ đều xứng đáng là những nhân vật kiệt xuất khuynh đảo lịch sử Việt Nam hiện đại, cho tới đương đại. Nếu rộng hơn chút nữa, có thể thêm tướng Đỗ Mậu thành "Ngũ hổ Quảng Bình". Và nếu thêm cả cựu cố vấn Ngô Đình Nhu nữa là "Lục đại quái kiệt". Ê, chớ có coi thường cái dải đất nắng gió này nghe quý vị, anh hùng hào kiệt thời nào cũng đầy ra đấy. Chỉ có điều này quý vị có thể chê: Đó là cùng là dân Quảng Bình cả nhưng chống nhau rất khốc liệt. Xin một nhén tâm nhang dâng lên người hùng Thích Trí Quang. An lạc Cụ nhé! Đồng Hới QB ngày 9/11/2019 Nguồn : Theo TranNhuong.Net | ||||||
| Bộ Quốc phòng ‘rút kinh nghiệm’ công tác bảo vệ biển đảo Posted: 21 Nov 2019 12:35 PM PST 21/11/2019
Tại hội nghị rút kinh nghiệm về công tác quản lý, bảo vệ chủ quyền biển đảo năm 2019 vào ngày 20/11, Thứ trưởng Bộ Quốc phòng, Thượng tướng Phan Văn Giang, cho rằng Việt Nam đã "theo dõi, nắm chắc tình hình" và "kịp thời tham mưu đề xuất" với các lãnh đạo Đảng và Nhà nước để đưa ra "các phương án đấu tranh phù hợp, bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo", đặc biệt trước hành vi xâm phạm của tàu Hải Dương Địa chất 8 vào vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam. Theo Bộ Quốc phòng, phía Việt Nam đã có "kế hoạch hiệp đồng" trong việc đối phó với Trung Quốc trong sự kiện này. Cụ thể, Bộ Quốc phòng cho biết đã phối hợp với Tổng cục Chính trị tổ chức các đoàn kiểm tra công tác sẵn sàng chiến đấu của các đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ trên thực địa, phối hợp với Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ Thông tin và Truyền thông để "đẩy mạnh công tác thông tin, tuyên truyền về biển đảo, không để các thế lực thù địch lợi dụng chống phá, xuyên tạc làm mất ổn định an ninh chính trị, trật tự, an toàn xã hội". Ngoài ra, Bộ này cũng khẳng định đã "kiên trì đấu tranh ngoại giao ở các cấp" và chuẩn bị nhân lực và phương tiện, "tạo nên sức mạnh tổng hợp trên các mặt trận". Sự kiện tàu thăm dò Trung Quốc công khai hoạt động trong khu vực gần bãi Tư Chính, thuộc vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam, trong nhiều tháng liền, bắt đầu từ đầu tháng 7, đã đẩy căng thẳng trong mối quan hệ giữa hai quốc gia cao đến mức đỉnh điểm kể từ sau sự kiện giàn khoan Hải Dương HD-981 vào năm 2014. Đây cũng là lần đầu tiên Hà Nội chính thức lên tiếng phản đối nhiều lần trước sự xâm phạm của Bắc Kinh. Tuy nhiên, vẫn có những ý kiến trong công luận cho rằng phản ứng của Việt Nam chưa đủ mạnh để đẩy lùi hành vi hung hăng của Trung Quốc. Tàu Hải Dương Địa Chất 8 chỉ tự rút lui vào cuối tháng trước sau khi đã "hoàn tất nhiệm vụ". Tại cuộc họp hôm 20/11, Bộ Quốc phòng Việt Nam cho rằng cần phải nâng cao chất lượng việc đánh giá, dự báo tình hình và không để bị động về chiến lược trong thời gian tới. Đồng thời, cần phải đầu tư thêm cho việc sản xuất quốc phòng, xây dựng công trình phòng thủ, lực lượng dân quân, tự vệ biển, "thế trận chiến tranh nhân dân" để có thể đối phó với mọi tình huống. |
| You are subscribed to email updates from Dân quyền. To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google, 1600 Amphitheatre Parkway, Mountain View, CA 94043, United States | |







0 nhận xét:
Đăng nhận xét