“ĐÃ ĐẾN LÚC GIỚI HOẠT ĐỘNG TỎA VÀO LÒNG DÂN” plus 6 more |
- ĐÃ ĐẾN LÚC GIỚI HOẠT ĐỘNG TỎA VÀO LÒNG DÂN
- TRẦN KIM: GIÁO SƯ, TIẾN SĨ...ANH LÀ GÌ? **
- NỈ HẢO ĐÓN ANH
- Vũ Thư Hiên - Chuyện Nhà
- TÔI THÁCH CÁC VỊ ĐẤY
- CHÍNH TRỊ VÀ LÒNG HEO
- Khắp thế giới cấm cửa đầu tư Trung Quốc
| ĐÃ ĐẾN LÚC GIỚI HOẠT ĐỘNG TỎA VÀO LÒNG DÂN Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT Vũ Thạch [Ghi chú của tác giả: Bài bạn sắp đọc là suy nghĩ và đề nghị của một nhóm anh chị em đang hoạt động trong nhiều lãnh vực. Để các công việc hiện nay không bị ảnh hưởng hay đứt đoạn bởi nhà cầm quyền, bài viết này được giao cho một người đứng tên đại diện.] Với tất cả lòng khiêm tốn, xin gởi những dòng này đến các anh chị trong giới hoạt động, từ hoạt động từ thiện đến hoạt động đòi các quyền dân sinh, quyền con người. Trong thời gian qua, chắc các anh chị cũng nghe nhiều những chia sẻ, đắn đo giữa vòng những người hoạt động: "Tại sao chưa thấy quần chúng tham gia? Nhìn chung quanh vẫn chỉ những khuôn mặt quen thuộc năm này qua năm khác?" Và rồi chúng ta lại cũng nghe tại nhiều cuộc đấu tranh tự phát của bà con chống cưỡng chế nhà đất, chống BOT trấn lột, ... những lời than thở, lo âu: "Chúng tôi bị ức chế quá nên đứng lên phản đối thôi chứ không biết đi tới đâu vì có biết luật lệ, tổ chức gì đâu?! Nên cùng lắm cũng mấy bữa rồi đâu lại hoàn đó!" Nhìn 2 hiện tượng trên, chúng ta thấy ngay có 2 thành phần dân tộc rất có lòng và rất muốn tạo đổi thay tích cực cho đời, cho đất nước, nhưng họ không gặp được nhau. Tại sao vậy? Có lẽ đã đến lúc chúng ta, những người hoạt động, cần duyệt lại một vòng cách làm việc của mình để tìm cách vươn tay ra đủ xa, đủ để nối với bàn tay của bà con: 1. Điều dễ nhận ra đầu tiên nếu ôn lại thực tế là hình như chúng ta cứ ráng đi thuyết phục những nhóm bà con "chưa" muốn đấu tranh, rồi chúng ta nản lòng, mà quên mất những nơi đang hừng hực ước muốn chận đứng bất công, đòi quyền sống. Đã đến lúc chúng ta nên chủ động tìm đến giúp những bà con đang đấu tranh rồi hoặc muốn đấu tranh mà không biết cách làm. Trong tình cảnh xã hội hiện nay, bạn chỉ cần nhìn quanh vùng mình đang ở đã thấy đầy rẫy các vụ bất công bất chính và những nạn nhân muốn đòi lại những gì họ bị cướp. Vì vậy, hãy bắt đầu đến với những nhóm bà con sôi sục gần nơi mình sinh sống nhất. 2. Để giang tay với đến bà con, chúng ta cũng cần thu hẹp bớt mục tiêu của mình lại, để giúp bà con đòi cái mà bà con cần, bà con muốn. Cụ thể là những mục tiêu sát sườn như đòi lại nhà đất, đòi ngưng ngay những hành vi tàn phá, ô nhiễm môi trường, đòi bỏ thuế phí oằn lưng, v.v... Chúng ta không cần cố gắng thuyết phục bà con phải đồng ý với mục tiêu đấu tranh đòi tự do dân chủ như một lời giải tận gốc rễ cho mọi vấn đề. Lý luận đó rất đúng nhưng chưa phải là nhu cầu bức thiết cho sự sống còn của nhiều bà con chúng ta. 3. Và để tạo bước chuyển tiếp dễ dàng cho nhiều bà con an tâm đứng lên trong tình hình bị trấn áp nặng nề hiện nay, nhiều mặt hoạt động cần được chuyển sang dạng kín đáo, sẵn sàng điều chỉnh tùy theo tình hình thực tế tại từng nơi, từng vụ việc. Đặc biệt quan tâm đến 3 mặt cụ thể: (1) Tránh gắn thêm màu sắc đấu tranh chính trị lên các cuộc đấu tranh đòi quyền sống, đòi đất đai, ...; (2) Nếu không thực sự cần thiết, những khuôn mặt quen thuộc trong giới hoạt động không nên đi đầu trong các cuộc xuống đường, đấu tranh của bà con; và (3) Mọi cuộc gặp gỡ bàn thảo cách làm, mọi cách thức giúp đỡ phương tiện cho bà con cần được giữ kín đáo trong vòng một số nhân sự nhỏ mà bà con tin tưởng. Không quảng bá loại việc này lên mạng. Rồi khi chúng ta với tay được đến những tập thể bà con muốn đấu tranh, câu hỏi hiển nhiên kế tiếp sẽ là: Chúng ta có thể giúp bà con những gì? Trước hết, có rất nhiều ngõ để đến gặp gỡ, hỗ trợ bà con chứ không chỉ tại các cuộc biểu tình như chúng ta thường nghĩ. Cụ thể như: - Những nhóm bà con muốn làm các chuyến cứu trợ từ thiện mà không biết cách làm, không rành địa lý, không biết nhu cầu của các nạn nhân. - Những nhóm công nhân muốn học cách nối kết kín đáo để tranh đấu đòi hỏi quyền lợi chung mà không biết hỏi ai. - Những nhóm bà con nông dân muốn biết các cách tổ chức tự vệ tập thể để chống cướp nhà cướp đất nhưng không biết làm thế nào mới không vi phạm pháp luật và không tạo cớ cho công an bạo hành. - Những nhóm nạn nhân khốn khổ vì các công ty tàn phá môi sinh, xả chất thải ra môi trường mà không biết phải bắt đầu từ đâu để chận đứng cái chết từ từ này; không biết làm sao nối kết với các tổ chức bảo vệ môi sinh quốc tế. - Những nhóm bà con muốn quảng bá các khổ nạn của mình lên truyền thông, lên mạng nhưng không biết nhờ ai hướng dẫn, huấn luyện. Bà con sẵn sàng trả lời nhưng không biết làm sao kéo được báo đài đến phỏng vấn. - ... Chỉ mới liệt kê vài lãnh vực, chúng ta đã thấy ngay hầu như mọi tài năng của các anh chị trong giới hoạt động đều có chỗ dùng và bà con rất cần; miễn là chúng ta chịu mở rộng ra hơn là chỉ các mục tiêu đấu tranh chính trị; và rộng hơn ra hơn là chỉ hình thức biểu tình. Xin tạm chia làm 3 cấp giúp đỡ mà giới hoạt động chúng ta có thể làm: • Cấp dễ nhất: giúp phương tiện tài chính và kỹ thuật, như tặng điện thoại di động, tặng gạo mắm, hướng dẫn bà con cách liên lạc an toàn, cách thu hình bằng điện thoại và gởi lên mạng, v.v... • Cấp khó hơn: giúp các kiến thức chuyên môn, như một số điều luật để đối đáp với CA địa phương liên quan đến quyền thu hình, quyền đòi giấy tờ chứng minh công an, đặc biệt nếu mặc thường phục, quyền không đi "làm việc" ngoài giờ hành chính, quyền im lặng, quyền có luật sư, ... Kiến thức về tác động của từng loại chất ô nhiễm độc hại và cách thu thập chứng cứ để tố cáo trước các diễn đàn quốc tế, tòa án quốc tế, ... • Cấp khó nhất: giúp bà con lên kế hoạch hành động đấu tranh bất bạo động bài bản, không vi phạm pháp luật, có khả năng kéo dài, hội tụ được nhiều người, và khi nào nên tiến lúc nào nên lùi, .... Như các anh chị thấy đó. Chỉ duyệt sơ qua tình hình như trên, chúng ta đã thấy có quá nhiều cơ hội để chúng ta đóng góp phần mình. Không hề có chuyện bí lối. Hãy lên đường các bạn ơi. Kéo theo nhiều người cùng làm và bắt đầu bằng việc gì dễ nhất trong tầm tay. Để rồi mỗi người chúng ta đều thấy: giúp người chính là giúp mình. Giúp được bà con bớt khổ đau, ta cũng là người cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy giá trị đời mình tăng lên. Giúp được đất nước thoát khỏi ô nhiễm, gia đình ta cũng thoát được cái chết đau đớn bên bệnh tật hiểm nghèo. Và quan trọng hơn cả, chỉ khi đủ số đông dân tộc đoàn kết lại vì những nhu cầu sát sườn, ta mới có lực lượng để tiến hành những việc tạo đổi thay chính trị, xã hội căn bản ở tầm vóc quốc gia. Sự đoàn kết đó phải bắt đầu bằng sự bung ra của giới hoạt động, tỏa vào lòng dân. | ||
| TRẦN KIM: GIÁO SƯ, TIẾN SĨ...ANH LÀ GÌ? ** Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT ** Bài chỉ nhắm nói một số GS,TS, chứ không là tất cả.
Giáo dục thời nay thối lắm rồi Giáo sư, tiến sĩ...lắm người tồi. Canh tân, cải cách... càng thêm rối Cốt chỉ mưu đồ phú quý thôi ? Chúng lấy trẻ con làm thí nghiệm, Thí đi, nghiệm lại...,để mà hôi... Hỡi ơi, cái lũ xưng nhà giáo, Nào có ra gì...cũng mọt sâu ! 1- Cứ tưởng là chuyện phụ huynh học sinh lớp 1 bức xúc với cách tập đánh vần tiếng Việt của các thầy, cô giáo khi dạy con em của họ tập đánh vần theo sách Công nghệ giáo dục của Giáo sư Hồ Ngọc Đại và nhóm do ông này chủ trương là nỗi bức xúc chính đáng và sẽ được ngành giáo dục mau chóng giải thích, nói rõ lý do...cho người dân thấy nhà nước có quan tâm đến thắc mắc chính đáng của họ về một vấn đề không nhỏ của xã hội. Họ thắc mắc rất chính đáng vì hai lẽ. - Một là vì sao cách đánh vần được dạy cho con em của họ khác với thời họ đi học hay nơi họ đã học và thường thì cái gì khó hơn cái cũ, có rắc rối hơn cái cũ thì người ta mới thắc mắc. Chứ nếu đơn giản hơn, dễ hơn cái cũ thì sẽ ít có ai thắc mắc làm gì? Nhất là khi thắc mắc ấy lại xảy ra tranh luận lớn thì nhà nước phải giải thích thoả đáng, không để chậm trễ và có khi còn phải điều tra cho ra cội nguồn đúng sai của sự việc mới phải? - Hai là vì sao, mỗi năm con em của họ khi bắt đầu vào lớp 1 là phải mua một bộ sách mới của năm đó, chứ không được dùng lại sách cũ của anh, chị chúng hay của những người mới vừa học qua, rồi đem cho hay tặng lại để chúng học mà cha mẹ chúng không phải bỏ ra một số tiền khá lớn để mua sách cho con. Trong hoàn cảnh đa số người dân sống ở nông thôn hay người nghèo phải vất vả mới kiếm được tiền và bắt họ phải bỏ tiến ra để mua 1 bộ sách công nghệ giáo dục lớp 1 của nhóm ông Hồ Ngọc Đại, không phải là ít so với hoàn cảnh sống của họ. Và còn có tin nói là bộ sách ấy, tiền in ấn chỉ chừng 36.000 đồng một bộ. Nhưng nhóm của ông Hồ Ngọc Đại đem bán cho các phụ huynh ấy với giá là 370.000 đồng 1 bộ. Thì thử hỏi, sao người dân lại không có quyền thắc mắc và hỏi lại cái Bộ giáo dục, có đúng là họ đã cấp phép cho Hồ Ngọc Đại, để ông này thông đồng với nhà xuất bản giáo dục, rồi họ vận động và cuốn theo các sở giáo dục, các phòng giáo dục và các hiệu trường của nhiều trường học ở nhiều địa phường hình thành một nhóm lợi ích rất khổng lồ trên phạm vi toàn quốc để mưu cầu lợi ích riêng; mà cải cách, cách đánh vần chữ Việt chỉ là cái chiêu bài giả dối, cái mặt nạ để họ móc túi dân nghèo và cản trở con đường giáo dục của quốc gia ngay từ khi các cháu vào lớp 1? Vì nếu tính ra mỗi bộ sách công nghệ giáo dục được ép bán cho phụ huynh các cháu, thì nhóm Hồ Ngọc Đại đã thu lợi là 334.000 đồng/ 1bộ, đã có 800.000 phụ huynh của trẻ bị o ép phải mua sách và trong 11 năm lưu hành sách này, thì nhóm Hồ Ngọc Đại đã thu lời bất chính từ cái chiêu bài nhỏ nhoi là sửa cách đánh vần vài từ trong chữ quốc ngữ, mà chữ ấy đã rất ổn định từ hàng trăm năm qua, để " gây rối "cho dân. Vậy mà họ vẫn vơ vét được hơn 4000 tỷ đồng từ người dân nghèo ! ( 334.000 đ x 800.000 x 11 = hơn 4000 tỷ đồng ) Một vụ áp phe động trời, mà chúng không từ yếu tố giáo dục, nhà giáo, dân nghèo và nhất là trẻ con chỉ mới chập chững đến trường. Thì thử hỏi là chúng tham lam, mưu mô và xảo quyệt biết đến dường nào, mưu mô xảo quyệt ấy được che đậy bằng chiêu bài giáo dục và với bộ mặt của một số giáo sư, tiến sĩ...thối tha. Còn nhớ trước đây...sách học lớp một và cả cấp 1 là được phát không cho học trò học và cuối năm thì trả lại cho nhà trường để năm sau các em mới vào lớp lại được mượn học tiếp và nhiều nước trên thế giới họ còn miễn học phí cho học sinh nước họ đến hết bậc trung học và cả một số ngành ở bậc đại học.Nếu không có yếu tố LỢI NHUẬN VÀ O ÉP BẮNG QUYỀN LỰC, thì nhóm của ông Hồ Ngọc Đại thừa biết là sách ấy nếu in ra, chỉ có đem bỏ, chứ chẳng ai cần đến. 2-Ta biết rằng chữ Quốc Ngữ không kể thời kỳ xuất hiện và hình thành, thì nó gần như đã hoàn chỉnh và đã ổn định như thế từ hàng trăm năm nay. Trẻ mới học thường thì đánh vẩn : bờ cờ, dờ, quờ , tờ, mờ,gờ, ngờ, nhờ phờ...cho các âm b,c,d, qu, t, m, g, ng nh, ph...,mà không gặp một trở ngại nào cả. Đừng đem sự so sánh khập khiễng không khoa học, không có đối chứng mang tính khoa học khách quan, bằng cách tham vấn một vài người để rồi, câu trả lời của họ là tùy ý thích, họ muốn trả lời thế nào cũng được, vì không có gì để kiểm chứng lời nói của họ, nhất là họ KHÔNG CÙNG MỘT LÚC trải qua hai cách đánh vần...khi họ bắt đầu học Lớp 1. Và một số ý kiến trả lời của những người trong cuộc, những người mà phe nhóm của ông Hồ Ngọc Đại đã lôi kéo họ vào hay họ đã từng tham gia, là tay chân của ông Đại. Từ đầu thế kỷ 20 đã có nhiều học giả nổi tiếng, cũng có ý muốn sửa đổi chút ít...về chữ quốc ngữ, nhưng rồi ý kiến của họ không được cộng đồng và xã hội chấp nhận, họ đành im lìm từ giả nó. Vì họ có lòng tự trọng, không tự cao, tự cho mình là bậc kỳ tài, là vĩ nhân...nên khi được người khác phê phán, phản biện và cho là không hợp lý, không tiện lợi, chỉ gây rối cho người dân thì họ đã từ bỏ ý định. Như ta thấy cũng có người đề nghị bỏ chữ F, J,Z và chữ W...trong bảng chữ cái, nhưng không bỏ được. Vì trong các dụng cụ in ấn sẽ cần đến nó, chắc chắn là sẽ cần đến nó trong các văn bản in ấn và nhất là nói chữ quốc ngữ là xuất phát từ mẫu tự Latin thì nên có nó trong bản chữ cái. và dù nó nằm đó, nhưng sẽ là không có hại gì cả. Ngày nay ta lại thấy 4 chữ ấy không thừa, khi phiên âm tên người dân tộc thiểu số và các địa danh vùng núi, cao nguyên... Cũng đã có người đề nghị chỉ có một chữ d (dờ) thay vì d, r, v, gi...bỏ đi bớt một trong hai chữ S và X, Ch và Tr...Nhưng ta thử xem những chữ này: da, ra, va, gia...; cũng tương tự chữ sa và xa, sông và xông...;chữ cha và tra...Mỗi một chữ đều có một nghĩa rất khác nhau. Khi nói thì có khi ta còn chưa rõ nghĩa, nhưng khi đã viết ra rồi thì chữ nào ra chữ ấy. Tiếng Việt, chữ quốc ngữ thật là phong phú rất hay, không giống như chữ viết của nhiều nước khác, một chữ có thể có nhiều nghĩa, sẽ phức tạp và có thể hiểu nhầm. Cũng có người thắc mắc, vì sao không bỏ bớt một chữ gờ (là g này và gh), nhưng ta hãy xem chữ ghi và chữ gi, chữ trước là có nghĩa, còn chữ sau lại trùng với chữ gi (giờ, như gia) Nói chung những thắc mắc lớn và chính đáng đó về chữ quốc ngữ đều đã được các nhà nghiên cứu về chữ quốc ngữ đặt ra từ lâu lắm rồi, nhưng họ vẫn thấy là để nguyên là tốt nhất. Chứ nào phải là họ không biết? 3-Nhưng một số Giáo sư, tiến sĩ dỏm, tiến sĩ ma, tiến sĩ cà chớn... hay tiến sĩ giáo sư háo danh, tham tiền, hoặc do mắc bệnh tâm thần cũng không chừng, (Vì ở nước ta có rất nhiều người xem như bình thường vẫn hăng hái tranh giành lợi lộc, thì bỗng nhiên họ lại có hồ sơ, có bác sĩ chứng nhận là có bệnh tâm thần.) Những vị này sớn sác, nhìn thấy cái gì cũng muốn thay đổi, để mong thay đổi đó được mang tên của họ hay sẽ đem lại lợi lộc cho họ...và họ đã la toáng lên, làm như họ đã phát minh ra được một điều gì hay lắm, lớn lao lắm cho đất nước. Chẳng hạn như trước đây có ông bà nào đó nổi khùng lên cải cách chữ viết cho là nên viết chữ không nên có "bụng" hay thay y bằng i...Ta biết là chữ viết không có cái bụng, thì như mất đi nét hoa mỹ, mà thời gian viết cũng chẳng thể nhanh hơn và ta thử nghĩ xem phát minh của các ông bà đó làm cho hai chữ "hay và hai"; hay " thay và thai " ...có phải là một không? Còn ông giáo sự Bùi Hiển thì có sáng kiến thay đổi chữ viết lộn tùng phèo cả lên.Ông này thật cả gan muốn làm cho gần trăm triệu dân Việt Nam phải học lại cách viết chữ do ông ta đề ra và còn phá hoại đến mức bắt dân ta phải viết chép lại tất cả những kho tàng tài liệu và học thuật hàng trăm năm qua.. Chỉ có chép lại theo ý ông ta, thì các thế hệ sau mới đọc được các tài liệu và các sách vở đó.Thế nhưng sau khi bị mọi người bài bác, thì Bùi Hiển lại còn cao giọng cho rằng ông ta đã nghiên cứu hơn ba mươi năm và sẽ còn tiếp tục tranh đấu để áp dụng cho được..Thật là một kẻ vô liêm sĩ và dày mặt, chứ có phải là một người có văn hóa tranh luận về học thuật đâu? Gần đây có một số người lên tiếng trên mạng và nhất là trên một số báo chí " lề phải " cho rằng việc " ném đá " Hồ Ngọc Đại và Bùi Hiển là quá đáng. Nhưng nếu xã hội ném đá những tên côn đồ đường phố một, thì việc ném đá những người phá rối dân chúng, phá rối văn hóa và học thuật của nước nhà là phải ném đến mười lần như thế, cũng không có gì là quá ? Vì bọn côn đồ chữ nghĩa có tác động xấu đến tiến trình phát triển của quốc gia biết là dường nào? Chúng lại luôn còn có thế lực che chở và bảo kê và nhất là chúng dùng chiều bài ích nước lợi dân để phá hoại và vơ vét... Những chuyện giả danh, giả nghĩa...cố tình sửa đổi những gì về học thuật đã ổn định, đã tốt mà tiền nhân đã để lại và bao người tài trí đã không dám sửa, còn họ thì ngông nghênh tự đắc, tự cho là mình hay, cho mình tái giỏi và cố đòi sửa cho được là sự ngổ ngược, bất kính và xúc phạm... Ta cũng biết rằng các ông Cao Xuân Dục, Nguyễn văn Tố, Nguyễn Văn Huyên( bộ trưởng bộ giáo dục lâu nhất ), các ông Trần Trọng Kim, Phạm Quỳnh... đều là những học giả rất lỗi lạc về chữ quốc ngữ, nhưng các ông ấy cũng chỉ xây dựng bổ sung cho kho tàng quốc ngữ. Chứ không dám sửa những gì đã ổn định và đang thông dụng. Nếu vì sự ngu dốt mà các Giáo sự, tiến sĩ... muốn nổi danh thì đã là đáng khinh bỉ, nhưng nếu vì quyền lợi riêng mà bất chấp, thì chúng là những kè tội đồ với dân, với nước. Ta cũng biết là từ chỗ dùng chữ Hán và lệ thuộc vào văn hóa Hán tộc, tổ tiên ta đã cố gắng để thoát ra bằng cách biến chữ Hán thành chữ Nôm. Cả chữ Hán và chữ Nôm rất khó học. Thời xưa người học phải mất đến 2-3 năm mới biết được hết chữ Hán hay chữ Nôm. Ngày nay ta học chữ quốc ngữ, chỉ cần 3-6 tháng là biết đọc và viết rành chữ quốc ngữ. Ta cũng biết phong trào dùng chữ quốc ngữ vốn phát triển và thịnh hành ở miền nam trước miền bắc. Do Nam kỳ là nơi thực thân Pháp đặt nền đô hộ sớm hơn miền Bắc. Nam kỳ là nơi xuất hiện báo chí và văn chương... viết bằng chữ quốc ngữ sớm hơn miền bắc và miền trung. Nhưng chẳng biết vì sao gần đây mấy người nổi loạn muốn thay đổi cách viết, cách học chữ quốc ngữ đều xuất phát từ miền bắc. Và những người này đều do Bộ giáo dục quản lý, chứ không phải là những học giả tự do ? Một khi chữ quốc ngữ bị thay đổi, tiếng việt bị thay đổi thì chuyện mất nước là điều hiển nhiên. Học giả Phạm Quỳnh từng nói " ...tiếng Việt còn, nước Việt còn ", nhưng nếu chữ Việt mà mất đi rồi, thì tiếng Việt cũng sẽ mất rất nhanh và nước Việt cũng sẽ không còn lại dấu tích gì cả? Tôi không nói hết các Giáo sư, Tiến sĩ; trong số họ cũng có rất nhiều người mang đầy tâm huyết với tiến trình phát triển của đất nước và luôn nặng lòng khi so sánh nền học thuật, nền khoa học... của nước nhà với nhiều nước trên thế giới. Không có lý do nào để đổ thừa cho sự trì trệ của nền kinh tế, ngoài chính sách, đường lối lãnh đạo, thể chế... và một nền giáo dục loay hoay, lòng vòng...yếu kém vẫn là yếu kém. Thu nhập bình quân đầu người còn kém rất xa Nhật Bản, Singapore, Đài Loan, Hàn Quốc..., ta biết rằng Hàn Quốc là nơi mà họ luôn trong tình thế như thời chiến. Còn chúng ta thì đã hơn 40 năm rồi, chúng ta luôn rêu rao là chúng ta đã thắng " giặc ", đã có hòa bình, thống nhất. Thế mà ngay trong vùng Đông Nam Á, thì ta cũng chỉ hơn có Lào và Campuchia. Người Việt Nam chúng ta rất thông minh, hiếu học và rất cần cù...Nhưng vì sao đã hơn 40 năm để xây dựng và phát triển mà năng xuất lao động của người dân ta vẫn thuộc vào hàng thấp nhất, nhì trên thế giới? Ta hãy nhìn xem những đề án cải cách giáo dục cứ liên tục vẽ ra, cứ thay đổi, cứ tự do tiêu tốn tiền thuế của dân, cứ tự do vay mượn của các nước. Có những đề án chi tiêu hàng 100 triệu đô la, thậm chí là hàng tỷ đô la; nhưng giữa chừng thì bỏ dở hay thực hiện chẳng bao lâu thì lại có đề án cải cách mới ! Tiền đó đi vào đâu, chưa có ai kiểm toán cho chính xác từng đồng, từng triệu, từng tỷ tiền của nhân dân đã được chi tiêu ra sao, như sự minh bạch trong chi tiêu của nhiều quốc gia trên thế giới. Sự lạm thu ở các trường học hầu như xảy ra ở khắp mọi nơi, mọi cấp học. Có nhiều sở, nhiều phòng giáo dục và rất nhiều hiệu trưởng... là những tên đầu xỏ đã đặt ra đủ thứ khoản thu để vơ vét túi của dân nghèo, làm cạn nguồn dinh dưỡng cho tuổi trẻ. Hôi phụ huynh học sinh, thì đa số các trưởng hội, chỉ là kẻ tiếp tay cho cường quyền và bạo ngược, chứ có được mấy người đã vì quyền lợi của học sinh và phụ huynh nghèo khó? Xã hội thì đầy rẫy những Giáo sư và tiến sĩ. Ngoài các giáo sư, tiến sĩ có thực học, thực tài và thực tâm với nước, luôn đau lòng vì phải sống chung làm việc chung và bị chi phối bị lãnh đạo bởi những người không có học hàm, học vị hay có học hàm, học vị mà như không học, rất bất tài, thất đức, nhưng luôn ngạo mạng, nghênh ngang, tự đắc... Nếu theo dõi tin tức hàng ngày ta rất dễ bắt gặp nhiều sáng kiến chế tạo máy móc được ứng dụng thành công trong đời sống là đến từ những người nông dân, những người thơ cơ khí..., hay những cử nhân, thạc sĩ ...đã quá chán nản cảnh làm công chức và khi họ từ bỏ về vườn, thì họ có những sáng kiến rất có giá trị về kinh tế. Ngược lại ta cũng sẽ thấy rất nhiều, những công trình này, dự án kia với chi phí hàng trăm, hàng ngàn tỷ đồng, có sự tham gia của hàng tá giáo sư, tiến sĩ...,nhưng rồi tiền để thực hiện đề án, công trình thì hết. Còn công trình đề án thì không ích nước, lợi dân gì cả. Không thể không nghi ngờ là họ đã chia chác và ôm tiền...chạy.? Ôi những Giáo sư và những tiến sĩ...ngay cả trong công việc cao cả của họ là thẩm định và ngồi làm giám khảo chấm luận án, mà họ còn bán rẻ lương tâm nghề nghiệp của họ, thì có còn lương tâm của họ ở chỗ nào nữa đâu? Ta biết rằng có biết bao nhiêu luận án tiến sĩ với những đề tài vớ vẫn...nhưng vẫn được thông qua và gắn lên cho bao người cái nhản tiến sĩ...và nhiều cái nhản giáo sư cũng được gắn không khác như thế là mấy? Trần Kim. | ||
| Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT Trần Nhương ANH NHÂN DÂN TỆ YÊU ƠI VIỆT NAM THÌ CŨNG ĐẤT TRỜI QUÊ ANH ANH CỨ ĐI LẠI THẢ PHANH BẠN BẦU ĐỒNG CHÍ ĐÃ THÀNH CỦA CHUNG... | ||
| Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT (Đây là phần đầu của một mưu toan ghi lại những gì xảy ra với tôi, với gia đình tôi, và những gì liên quan mà tôi còn nhớ được từ quá khứ. Tôi đánh bạo đưa nó ra để được nghe ý kiến của các bạn – nên hay không nên thực hiện cái mưu toan không dễ dàng dựng dậy một thời đã qua. Tôi không chắc mình còn đủ thời gian và sức lực để hoàn tất nó. Tôi cảm ơn các bạn trước). Từ lâu tôi đã có ý ghi lại chuyện nhà mình. Gọi Chuyện Nhà là gọi cho gọn, chứ nhà mình đâu phải một ốc đảo, nói về nhà mình cũng là nói về những nhà khác với tất cả những dây mơ rễ má chằng chịt của chúng gộp lại trong một cái to đùng gọi là xã hội. Mẹ tôi bảo: "Đáng để viết, con ạ.Những gì xảy ra cho mỗi người mỗi nhà trong cùng một thế hệ đều na ná nhau. Nó là bóng dáng cuộc sống một thời đã qua. Người không ở trong lòng cuộc sống ấy sẽ tìm thấy ở đấy nhiều điều để suy ngẫm". Chuyện nhà thì nhiều, đã thế lại linh tinh lang tang, ngoái lại thấy hoa mắt, chẳng biết nên chọn cái nào bỏ cái nào. Cái khổ của tôi là tính cầu toàn. Tôi thích cái gì cũng phải đâu ra đó, phải đạt tới mức khả dĩ hoàn hảo. Mà ở đời có cái gì là hoàn hảo cơ chứ? Thành thử khi đụng tới chuyện mình nhớ không chắc là tôi phải đôn đáo chạy chỗ này chỗ kia, hỏi người này người khác, so sánh những dị bản xem cái nào đáng tin hơn cái nào. Lại còn cái này nữa: ký ức là một vùng tối, nay mình lôi những sự kiện trong vùng tối ấy ra ánh sáng hiện tại thì điều chắc chắn là không thể có được trăm phần trăm y hệt hình ảnh cũ. Thế đấy, việc ghi ra giấy những chuyện đã qua cho thật đúng như mình muốn chẳng dễ dàng gì. Đành tặc lưỡi: thôi thì tìm được cái gì hay cái nấy, không đắn đo, không lựa chọn, cứ ghi đại những gì thấy lại sau khi đã quên đi tất cả. Tôi vâng lời mẹ, rồi lần chần năm này sang năm khác, không viết. Cũng có lần bắt đầu được vài trang, đọc lại không hài lòng lại xé bỏ. Việc cứ thế mãi không thành. Việc không viết kịp để mẹ tôi đọc là nỗi ân hận lớn trong đời tôi. Mẹ tôi là một nhà thơ từng được in trên tờ Phụ Nữ Thời Đàm với bút danh Như Khuê khi còn là thiếu nữ. Bà đã bỏ thơ để đi với cách mạng. Trong số bạn thơ ngày xưa của bà chỉ còn lại ông Vũ Đình Liên, tác giả bài Ông Đồ nổi tiếng là còn năng đến nhà. Ông đến, bị cói đeo vai, quần ống thấp ống cao, không bấm chuông mà gọi "Cô Tề ơi", rồi khi mẹ tôi mở cửa thì cười toác, thoan thoắt bước vào nhà. Mẹ tôi quý bác Liên. Gặp lúc mẹ tôi bận nhặt rau thì hai người có thể ngồi ghế xổm trong bếp rôm rả trò chuyện. Tôi là đứa trẻ hay hóng chuyện người lớn, thấy bác Liên đến là phải chạy ngay đến ngồi ghé một bên. Chuyện của hai người bạn một thời đã xa nhảy từ đề tài này qua đề tài khác, nhiều nhất là những giai thoại về những nhà văn nhà thơ khuất bóng. Hoạ hoằn bác Liên mới đụng đến chuyện thời sự chính trị, thứ chuyện chỉ có thể thổ lộ với người rất tin cậy. Thời mới nó thế - ai ai cũng thuộc chữ "sợ". Biết sợ là biết sống. Bác Liên là một nhân vật thú vị. Ông là người không tuổi, ông già một lần rồi thôi, không thèm già thêm. Ông hồn nhiên coi những đứa con bạn như bằng vai phải lứa, sẵn sàng trả lời bất cứ câu hỏi ngớ ngẩn nào chúng tôi đặt ra. Ông cũng chẳng ngần ngại hỏi lại tôi điều ông không hiểu. Tôi yêu ông không như cách người ta hâm mộ một nhà thơ. Ngoài bài Ông Đồ tôi không biết một bài nào khác của ông. Tôi cho rằng trong một đời sáng tác, nhà thơ chỉ cần một bài thơ, một khổ thơ, thậm chí vài câu thơ sống lâu trong lòng người đọc là tốt rồi. Nhà thơ Vũ Đình Liên rõ ràng sống lâu trong lòng người đọc hơn khối nhà thơ cùng thời. Không còn làm thơ, nhưng bác Liên chăm đọc. Trong cái bị cói bất ly thân của bác bao giờ cũng có vài cuốn sách. Tôi dòm thấy, nhưng không dám hỏi bác đọc gì. Mấy cái truyện ngắn lác đác của tôi thế mà cũng được bác cũng để mắt đến. Khi mẹ tôi hỏi nhận xét của bác thì bác nói cái hơi văn xuôi của tôi "cũng đường được". Tôi và bác có nhiều chuyện để bàn, về văn chương là chính. Chúng tôi khá ăn ý trong chuyện viết văn: viết "cái gì" không bao giờ là quan trọng. Cứ ra ngồi lê quán chè chén mà nghe, có mà ối chuyện. "Cái gì" không phải là nghệ thuật, nói nhẹ đi, nó chưa phải là nghệ thuật. "Cái gì" ấy khi được thể hiện cách "thế nào" mới là nghệ thuật. Trong cách thể hiện "cái gì" như "thế nào" có cao có thấp, mới có văn hay và văn không hay. Công việc của nhà văn là phải đánh vật với mình để có được cái tốt nhất. Và phải đóng dấu "cái tôi" của mình trong đó. Không có "cái tôi" thì văn bất thành. Khác với mẹ tôi, cha tôi chẳng hề quan tâm tôi làm gì, khỏi nói tới chuyện tôi viết thế nào, hay hay không hay. Ông mặc cho con cái lớn lên trong tự do. Chẳng bao giờ ông ngó tới cái tôi viết. Duy nhất một hôm đến thăm ông Hồ Chí Minh bị ốm trở về ông bảo: "Ông ấy nói thằng Hiên nó viết cái gì mà tôi đọc hai lần không hiểu ". Thì ra cái mà ông Hồ không hiểu là truyện ngắn Đêm Mất Ngủ được in trong tờ Văn Nghệ mới ra. Tôi cười, thưa: "Mỗi nghề có cái riêng của nó mà bố. Ông ấy là nhà chính trị, đọc văn ông ấy có không hiểu là chuyện bình thường". Cha tôi nghiêm mặt – ông không bằng lòng câu trả lời của tôi. Ông luôn dạy các con phải khiêm tốn trước những nhận xét của người khác. Lát sau tôi mới dám rụt rè hỏi ông: "Ông Hồ cũng đọc cả báo Văn Nghệ hở bố?" Cha tôi im lặng, mãi rồi mới thủng thẳng: "Tính ông ấy nó thế, thích ra cái điều không gì lọt qua được mắt mình, cấp dưới đứa nào ỉa hòn nổi hòn chìm ông ấy cũng biết". Nhờ nhận xét của ông Hồ mà lần đầu tiên cha tôi đọc truyện ngắn của tôi. Đọc xong, cha tôi bảo: "Ông ấy nói vậy thôi chứ không có ý quở trách, con đừng để bụng. Cái tật của người làm công tác vận động quần chúng là thế, cái gì được đăng báo cũng phải rõ ràng - viết cho ai, nhằm cái gì, viết thế liệu người đọc có hiểu hay không? Không phải ông ấy không hiểu biết. Thiên lệch thì có. Ông ấy nghiêng về văn tuyên truyền". Không như ông Hồ, nhà thơ Tố Hữu đọc truyện ngắn ấy theo cách khác. Ông này cho rằng tôi viết có ẩn ý chống lại cái trật tự xã hội tốt đẹp, chống lại tinh thần cảnh giác cách mạng. Mới phang cho tôi một trận bằng bài "Giương cao ngọn cờ tính Đảng, chống chủ nghĩa xét lại hiện đại trong văn nghệ". Trong bài này có hai người cũng bị ông phang là hai nhà văn đã thành danh - Nguyên Ngọc và Ngô Ngọc Bội. Tố Hữu đánh truyện ngắn Mạch Nước Ngầm, cho rằng Nguyên Ngọc bóng gió nói lòng dân như mạch nước nằm im lìm dưới lòng đất nhưng bất thần có thể làm sập ngôi nhà lớn bên trên. Còn Chị Cả Phây của Ngô Ngọc Bội thì bị kết án là quảng bá học thuyết phản động của Freud. Hồi ấy tôi nào có biết freudism là cái chi chi, những người khác trình độ như tôi chắc cũng vậy. Nói về một học thuyết mà mọi người mù tịt, tôi đồ rằng người cầm cân nảy mực ngành văn nghệ muốn phô sự hiểu nhiều biết rộng của mình, thế thôi. Tố Hữu đi lạc sang lĩnh vực phê bình vốn không phải của mình cho nên ông trở nên giống hệt các nhà phê bình thạo nghề bới lông tìm vết. Cái vết dễ thấy nhất là bút pháp lạ. Đã lạ ắt phải có ẩn dụ. Mà ẩn dụ là gì nếu không phải là sự xỏ xiên châm chọc. Bài báo của Tố Hữu lập tức được tất cả các báo nhất tề đăng lại. Nó không phải một bài phê bình bình thường. Nó là huấn lệnh của vị thống chế văn nghệ trước giờ nổ súng. Nhà văn Kim Lân gặp tôi, cái nhìn ái ngại: - Vụ này có mòi nguy hiểm lắm đấy. Cái câu: "Vũ Thư Hiên lộ rõ tâm trạng bất mãn với chế độ hiện hành" là đòn chí tử, không coi thường được đâu. Ông cứ là phải hết sức cẩn thận. Tôi cũng sợ. Còn cẩn thận thế nào là đủ thì tôi không biết. Sau trận đòn hội chợ không báo nào còn dám đăng truyện của tôi nữa. Nhưng số tôi còn may. Năm 1961 nền chuyên chính vô sản còn tương đối hiền, tôi chỉ như tín đồ Thiên Chúa giáo bị rút phép thông công chứ không hơn. Nếu vụ ấy xảy ra vào những năm sau, khi có cái gọi là cuộc đấu tranh giữa hai đường lối xét lại với giáo điều, thì lôi thôi to. Trong năm tù đầu tiên của tôi, các cán bộ chấp pháp hăng máu vịt còn chưa mỏi mệt với những cuộc hỏi cung liên tu bất tận cũng chỉ nhắc qua vụ Tố Hữu đánh Đêm Mất Ngủ bên cạnh những tội khác to hơn mà họ kịp nghĩ ra. Xét cho cùng, "lên gân lập trường" thời ấy là một cái mốt. Có dịp diễn lập trường thì không người nào có thể bỏ qua để không phô mình là mác-xít thuần thành. Là mác-xít thuần thành thì vừa tránh được nguy hiểm, lại vừa có lợi trong mỗi đợt xét nâng cấp, lên lương. Trong cương vị lãnh tụ văn nghệ, không cần nâng cấp, không cần lên lương, bài báo nọ của Tố Hữu chỉ là sự lên gân cần thiết lâu lâu phải có, không có không được, chứ không hơn. Về Tố Hữu có nhiều cái nhìn khác nhau. Do địa vị ăn trên ngồi trốc cả làng văn nghệ nên Tố Hữu bị nhiều người ghét, muốn xổ toẹt cả thơ lẫn người. Chứ dù gì thì Tố Hữu cũng vẫn là một nhà thơ không xoàng hơn nhiều nhà thơ cùng thời. Vụ đánh anh em đồng nghiệp nhóm "Nhân văn - Giai phẩm" người ta có xu hướng đổ tuốt mọi tội lên đầu Tố Hữu. Tôi thiên về nhận xét của Văn Cao. Nhắc đến Tố Hữu Văn Cao nói: " Mình cũng ghét cái thằng bắng nhắng ấy lắm. Nói gì thì nói, trong lòng Tố Hữu vẫn còn một chút gì của nhà thơ chứ. Bề ngoài thì thế đấy - Tố Hữu chỉ huy cuộc đánh từ đầu chí cuối. Vụ "Nhân văn - Giai phẩm" nổ ra là bởi báo Nhân văn đăng mấy bài phê bình thơ Tố Hữu, Tố Hữu tức, Tố Hữu đánh. Nhầm. Longue Marche (Trường Chinh) mới là thằng đầu trò đánh "Nhân văn - Giai phẩm". Tại sao? Để lấp liếm tội Cải cách ruộng đất. Để tạo ra cái hố rác mà trút mọi sai lầm tội lỗi của "lúy" vào đấy". Nhân tiện, Văn Cao kể chuyện lần đầu ông gặp Tố Hữu thếnào. Trước năm 1945, ông nhạc sĩ trẻ được nhà xuất bản Hiệu sách Ngoạn ở phố Cầu Gỗ in những nhạc phẩm đầu tiên, nhờ đó mà ông nên duyên với vợ ông sau này là bà Nghiêm Thúy Băng con gái yêu của ông Hiệu sách Ngoạn. Trên cái gác nhỏ ở Cầu Gỗ. một buổi tối ông đang vui chuyện với hai đàn anh Nguyễn Xuân Khoát, Dương Thiệu Tước… và bạn bè thì có một thanh niên rụt rè bước lên, ghé đít ngồi xuống tấm phản. Văn Cao hỏi: "Cậu là ai đấy?", thì anh thanh niên nọ thẽ thọt: "Dạ, em là Tố Hữu". Tôi nhớ hai chữ "ghé đít" rất ấn tượng. Văn Cao là người công bằng. Tôi thấy nhận định của ông có lý. Trong những cuộc gặp gỡ hiếm hoi ngay sau sự việc trên, Tố Hữu tỏ ra khá dễ thương, thậm chí với kẻ bị ông phê phán nặng nề là tôi ông vẫn cứ trò chuyện thân mật như thường. Hình như thời ấy mỗi người, ngoài cái mặt cha sinh mẹ đẻ, ai cũng sắm cho mình một hoặc vài cái mặt khác, có khi là mặt nạ, có khi là mặt thật thứ hai hoặc thứ ba, mình không thể biết đang nhìn thấy cái nào. Đọc xong, cha tôi không chê truyện của tôi có nghĩa là ông thấy nó cũng được, không có gì đáng chê trách. Chứ ông không khen. Ông chưa bao giờ khen tôi. Trong ông có một niềm tin khó lay chuyển: "Dòng họ mình chỉ khá ở con thứ, con ạ", ông nói thế. Khốn nạn, tôi lại là con trưởng. Có những chuyện khó hiểu trong một dòng họ. Như mấy chi trong họ tôi, nhà nào cũng có một bà cô không chồng. Mà không phải vì diện mạo xấu xí, vì tính nết khó ưa, hay vì có tật nguyền mà ế. Không chồng là không chồng, thế thôi. Không sao giải thích được hiện tượng này. Về hàng con thứ cha tôi cũng không phải không có lý, xem ra quả có thế thật. Ở mọi nhà thuộc chi nào cũng vậy, chỉ con thứ là danh giá hơn người. Không biết rồi ra các em tôi có khá không, và khá theo nghĩa nào. Vào những năm ấy khái niệm khá rất không đồng nhất. Người được cấp trên hoặc đám đông xu thời khen khá thì lại bị người bình thường chê ỏng chê eo. Đã đến lúc phải thực hiện điều mình muốn, thời gian của tôi chẳng còn bao nhiêu, ở tuổi tôi mà không viết thì không còn lúc nào nữa. Thôi thì cứ coi như mình lai rai chép sự đời, đã không có ý làm văn thì cứ mặc cho ngòi bút vẫy vùng, bất chấp lớp lang, chính phụ… Khi anh viết không phải để in, để khoe mẽ, thì anh chẳng phải chiều lòng ai - không nhà xuất bản, không độc giả. Anh hoàn toàn tự do. Tôi ghi lại ở đây đủ mọi thứ lộn xộn, về những người, những việc đã chìm vào quên lãng. Con cháu tôi nếu đọc sẽ được biết thêm nhiều chuyện trong gia đình lớn của chúng, trong dòng họ của chúng. Mà biết đâu đấy, như mẹ tôi nói, chuyện về thời đã qua sẽ thú vị không chỉ cho con cháu, mà cả cho những người khác nữa. Điều tôi muốn nhấn mạnh là những ghi chép này hoàn toàn thuộc về cá nhân, tốt nhất là để cho nó nằm ở nơi nó thuộc về - vùng trời kỷ niệm rất riêng của mỗi người. Chuyện mà tôi muốn viết là chuyện những số phận người trong một thời đầy ước vọng lãng mạn bên cạnh rất nhiều giằng xé bi kịch. Chuyện nhà chỉ là mắt xích khởi đầu cho những mắt xích theo sau nó. Tôi muốn viết còn vì có rất nhiều điều những thế hệ sau, ngay trong nhà mình, không hiểu, hoặc hiểu không đúng về những con người từng tồn tại trong hệ quy chiếu không-thời gian khác. Tôi kể, trước hết cho người muốn nghe, sau là cho người vô tình bắt gặp. Không phải cho những người mang thiên kiến sống với những chân lý đinh ninh. Những người như thế tôi thường tránh xa. Trò chuyện với họ rất mất thời giờ. Vũ Thư Hiên (FB Vũ Thư Hiên) | ||
| Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT Chửi người này "phản động". Mắng người kia "hòa bình". Cứ như mình đúng hết. Người khác là cái đinh. Xưa nay ta luôn thế. Cái gì cũng một chiều. Cái gì cũng áp đặt. Xơ cứng và giáo điều. Ừ thì các bố giỏi, Lý luận cứ đầy mình. Vậy thì hãy tranh luận, Trung thực và văn minh. Tranh luận phát trực tiếp, Công khai trên báo đài. Dân sẽ tự kết luận Ai đúng và ai sai. Tôi thách các vị đấy. Không chơi trò nhập nhèm. Giỏi thì bỏ cái thói Cả vú lấp miệng em. | ||
| Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT
Chiều hôm qua, nói chuyện với H , một thanh niên trẻ tuổi từ VN qua Pháp tu nghiệp. H là sản phẩm của giáo dục ''xã hội chủ nghĩa'', từ nhỏ tới lớn, nhưng cũng quan tâm tới '' chính trị '', nhất là từ ngày ở trong nước '' đi đâu cũng thấy Tàu''. H nói '' thỉnh thoảng có đọc bài của chú , muốn gặp để trao đổi '' . H nhìn nhận ở VN thiếu tự do thực, '' nhưng một quốc gia cũng phải có một chính phủ mạnh'' để bảo đảm trật tự, nếu không sẽ loạn. Trả lời : nếu '' chính phủ mạnh '' đó tự cho mình toàn quyền sinh sát, trật tự đó là trật tự của nhà tù. Chỉ ở những nơi người ta coi dân như đàn cừu, cần phải chăn dắt, mới cần một đội ngũ công an, cảnh sát khổng lồ để canh gác, trừng trị những con cừu lớ ngớ ra khỏi bầy. Mới cần một chính phủ mạnh, ngày đêm rình rập, đàn áp. Cái chính phủ mạnh đó, nó chỉ mạnh để bảo vệ chính nó, không bảo vệ dân. Nó biết hết ai nghĩ gì, ai viết gì, ai hát gì, nhưng không biết ai buôn bán nội tạng, ai làm thuốc giả, ai bán thực phẩm hóa học, ai cướp đất, ai ...làm mất bản đồ ( bản đồ thành phố hay bản đồ quốc gia ). H không theo dõi báo chí, hay báo chí trong nước không đề cập tới, rất ngạc nhiên khi nghe trong một xứ dân chủ, nhiều khi, vì một lý do này hay lý do khác, không có chính phủ, việc nước vẫn chạy và không hề có hỗn loạn. Trường hợp phổ thông nhất là khi không có đảng nào chiếm đa số, cũng không kiếm được một đảng đồng minh để có đa số tại quốc hội, đủ để thành lập chính phủ. Đó là trường hợp đã xẩy ra ở rất nhiều nưóc Tây Phương, như Hoà Lan, Đức vv . Gần đây,Tây Ban Nha đã trải qua một giai đoạn vô chính phủ 315 ngày, Belgique gần... một năm rưỡi ! ( trên 540 ngày, nếu nhớ không lầm ). Chuyện gì xẩy ra trong thời gian đó ? Guồng máy hành chánh vẫn hoạt động bình thường, trật tự xã hội không hề bị vi phạm, đời sống hàng ngày không hề gặp khó khăn, tội phạm không gia tăng, và kinh tế …thịnh vượng hơn bình thường. Tại sao ? Bởi vì ở những xứ dân chủ, các cơ cấu xã hội vững mạnh, guồng máy hành chánh có quy củ, những người làm việc công có lương tâm, có ý thức trách nhiệm, không trơ tráo nhận mình là '' đầy tớ dân '' nhưng tìm mọi cơ hội để làm thịt dân . Không cần chính phủ sai bảo, ai vẫn làm việc nấy. Chỉ có những con chuột, suốt đời bị khủng bố, mới vui mừng nhẩy múa khi vắng mặt mèo. Một dân tộc trưởng thành không cần dạy bảo, sai khiến, không cần cha già dân tộc. Có người nói thỉnh thoảng không có chính quyền cũng là một điều hay, cho xã hội nghỉ mệt. Một thí dụ : chỉ trong một nhiệm kỳ, quốc hội Pháp đã biểu quyết 450 luật mới, đa số do chính phủ đề nghị. Chưa nói tới trên 18.000 tu chính án.. Ông bộ trưởng nào cũng có tham vọng lưu tên tuổi mình cho hậu thế bằng một đạo luật : luật Pasqua, luật Marcellin..Cuối cùng, dân không biết đâu mà mò Tại một xứ độc tài, trước câu hỏi tại sao nhà nước bất tài, tham nhũng mà quốc gia vẫn chưa phá sản, có người trả lời, nửa đùa nửa thực : bởi vì dân xây dựng, khi chính phủ... ngủ. Người bạn trẻ hỏi : như vậy '' chính phủ để làm gì '' ? Ronald Reagan trả lời : chính phủ là một vấn đề, không phải là giải pháp. Đó là quan niệm của một người Tây phương gọi là '' libéral '' kiểu Mỹ, không phải ai cũng đồng ý. Chính phủ, trái lại, có vai trò chính yếu là chọn một đường đi tốt cho quốc gia. Không phải chính phủ nào cũng chọn đúng, hay thực hiện nổi những điều hứa hẹn, nhưng ở xứ dân chủ, nếu dân không thỏa mãn, sẽ cho chính phủ về vườn, lựa chính phủ khác. Không phải suốt ngày chứng kiến '' đi dô, đi ra, thằng cha khi nãy. ''. Không phải suốt đời nghe mấy anh lãnh đạo tối dạ thi nhau ăn nói ngớ ngẩn. H nói nếu thay đổi hoài, làm sao hữu hiệu ? Điều này thì H có lý : nếu muốn cai quản đất nước như một nhà tù lớn, các nước dân chủ thua xa VN, Bắc Hàn hay Tàu. H nói đọc báo Pháp, coi TV, nghe radio, tiếng Tây còn loạng quạng chưa hiểu hết, nhưng thấy họ chỉ trích nhà nước suốt ngày; thể chế này, xã hội này đâu phải là lý tưởng. Quả vậy. Thể chế nào cũng đầy những khuyết điểm. Xã hội nào cũng có những anh lem nhem. Chính trị ( theo nghĩa mưu đồ chính trị, chính trị hoạt đầu ) ở đâu cũng có những xì căng đan, những vụ tai tiếng. Cái khác nhau là ở xứ dân chủ, bất cứ ai phạm pháp cũng bị trừng trị, kể cả tổng thống, thủ tướng. Càng có trọng trách lớn, càng bị trừng trị nặng. Một phó thường dân dấu tiền ở nước ngoài để trốn thuế, chỉ bị phạt tiền, cùng lắm vài tháng tù treo. Một bộ trưởng quan trọng nhất của Pháp, bạn thân của Tổng thống Hollande dấu tiền, đã lãnh 3 năm tù ở, sau khi bị cách chức. Khác với xứ mọi, bọn có tội bỏ tù người khác. Édouard Herriot nói : '' Chính tri cũng như món lòng heo, phải có mùi phân, nhưng đừng nhiều quá '' ( La politique, c'est comme l'andouillette, ça doit sentir un peu la merde, mais pas trop ). Ở một xứ như VN không còn mùi lòng lợn, chỉ còn mùi phân sặc sụa. Anh nào thính mũi, ngửi thấy mùi phân là nó cho đi tù mục xương. Nhất là những anh không ý tứ, đã ngửi thấy mùì phân, còn la oáng lên giữa chợ. Nói chuyện thể chế, không thể không nhắc một câu nổi tiếng mà người ta vẫn gán cho Churchill : dân chủ là thể chế tồi nhất, nếu không kể các thể chế khác Cái khác nhau là ở xứ này, người ta có quyền chỉ trích và đòi sửa đổi. Những học giả chỉ trích thể chế dân chủ hăng nhất, có bài bản nhất, từ Alexis de Tocqueville tới Raymond Aron là những người đóng góp nhiều nhất cho sự vững mạnh của dân chủ. Buổi trao đổi có làm thay đổi cách suy nghĩ của H hay không ? Chắc là không, theo nguyên tắc : đừng hy vọng gì làm thay đổi sự tin tưởng của người khác ngay trong buổi trao đổi đầu tiên. Nhất là những người đã bị nhồi sọ từ nhỏ. Sự thay đổi sẽ đến, từ từ. Sống ở ngoại quốc, dần dần H sẽ tự tìm ra một phần sự thực. Trao đổi với người nghĩ khác mình không phải hoàn toàn vô bổ. Miễn là đừng sỉ vả nhau. Tổ chức nhậu nhẹt, nên chọn vài tên bạn nối khố,suy nghĩ như mình, nhưng xây dựng dân chủ, hay xây dựng lại một quốc gia nát nư tương, cần rất nhiều người. | ||
| Khắp thế giới cấm cửa đầu tư Trung Quốc Posted: 15 Sep 2018 10:00 AM PDT (NLĐO)- Từ Đức tới Anh, tới Canada, cùng nhiều nước khác đều đang tham gia cùng Mỹ chống lại hoạt động thâu tóm công ty công nghệ của các doanh nghiệp Trung Quốc vì lo ngại an ninh. Khi Mỹ gia tăng sự thù địch đối với đầu tư Trung Quốc ở nền kinh tế số 1 thế giới (bằng cách chặn nhiều thỏa thuận lớn), nhiều nhà đầu tư và cố vấn tự tin rằng Trung Quốc sẽ tìm cơ hội chỗ khác. Tuy nhiên, theo trang The South China Morning Post, sự tự tin đó của Bắc Kinh là quá vội vàng.
Lo ngại an ninh Những tháng gần đây, Đức, Pháp, Anh, Liên minh châu Âu (EU), Úc, Nhật và Canada đều đã tham gia một chiến dịch phản kháng toàn cầu chưa từng có tiền lệ chống lại vốn Trung Quốc, viện dẫn lo ngại an ninh. Bên ngoài Mỹ, các hoạt động thu mua công ty công nghệ của Trung Quốc đang ngày càng vướng vào nhiều rắc rối. Hồi tháng 8, chính phủ Đức lần đầu tiên phủ quyết việc tiếp quản của Trung Quốc đối với một công ty nước này. Vì lý do lo ngại an ninh quốc gia, Berlin đã ngăn chặn đề xuất đề công ty sản xuất thiết bị hạt nhân Yantai Taihai của Trung Quốc tiếp quản công ty Leifeld Metal Spinning – một công ty của Đức chuyên sản xuất cho ngành công nghiệp hạt nhân và hàng không vũ trụ. Hồi tháng 5, Canada chặn đề xuất để một đơn vị của Công ty Truyền thông Xây dựng của Trung Quốc tiếp quản công ty xây dựng Aecon của Canada, cũng vì lo ngại an ninh. Kết quả là đầu tư trực tiếp ra nước ngoài của Trung Quốc đã giảm trên toàn cầu lần đầu tiên kể từ năm 2002, xuống mức124,6 tỉ USD, từ mức đỉnh điểm 196,15 tỉ USD trong năm 2016, theo dữ liệu do Hội nghị Liên Hiệp Quốc về Thương mại và phát triển. "Phong trào mà chúng ta đang chứng kiến trên khắp thế giới này là một biểu hiện cảnh giác với các khoản đầu tư của Trung Quốc, đặc biệt là trong công nghệ"- ông Jeremy Zucker, người đứng đầu về hoạt động thương mại quốc tế tại công ty luật Dechert ở Washington cho biết. "Và chính quyền của Tổng thống Donald Trump đã mài sắc và tăng cường chiến dịch này". Bẫy nợ Cũng theo phân tích của ông Zucker, một yếu tố lớn châm ngòi cho chiến dịch trên chính là tuyên bố của Trung Quốc hòng thống trị công nghệ cao trong 7 năm. Điều này đã được nêu lên trong chương trình gọi là "Made in China 2025". "Khi thế giới phương Tây nghe thấy điều đó, nó giống như một lời tuyên chiến"- ông Zucker nhấn mạnh. Trong khi đó, phát biểu về Sáng kiến Vành đai, Con đường của Trung Quốc (BRI) tại sự kiện diễn ra ở trụ sở Washington của Tập đoàn Đầu tư Tư nhân hải ngoại (OPIC), CEO của tập đoàn này – ông Ray Washburn cho rằng Trung Quốc tới không giúp đỡ các nước khác mà chỉ đến đầu tư nhằm nằm quyền kiểm soát tài nguyên ở những nơi đó. OPIC vốn là một cơ quan chính phủ, hỗ trợ định hướng dòng vốn tư nhân của Mỹ cho các dự án phát triển ở nước ngoài dưới hình thức các khoản vay hoặc quỹ đầu tư, theo The South China Morning Post. VỊ CEO của OPIC cho rằng Bắc Kinh cố tình đẩy những nước đối tác vào bẫy nợ, sau đó đòi kiểm soát nguồn khoáng sản, đất hiếm hoặc nhiều tài sản chiến lược khác làm phí đền bù cho các khoản vay. Đỗ Quyên (Theo SCMP) |
| You are subscribed to email updates from Dân quyền. To stop receiving these emails, you may unsubscribe now. | Email delivery powered by Google |
| Google, 1600 Amphitheatre Parkway, Mountain View, CA 94043, United States | |






0 nhận xét:
Đăng nhận xét